XtGem Forum catalog
- Tải UC Browsercải tiến vào mạng và download nhanh gấp 8 lần Opera tiết kiệm 98% phí GPRS
Xoay.pro
Wap Tải Game Miễn Phí
15:34|--|11/05/26
Chào Bạn
Top Game 2014
Vợ yêu, xin dừng bước Phần 2

Hơn một tháng sau, Giản Thư Hòa hẹn Tô Nhã An đi ra ngoài gặp mặt. Đây là hắn lần đầu tiên chủ động mời nên cô đương nhiên sẽ không cự tuyệt. Nhưng thấy mặt, ánh mắt của hắn không trong sáng ấm áp mọi khi, mà là ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt của cô rất tối tăm, lạnh lẽo.

- Chúng ta kết hôn đi. Hắn ngữ khí kinh người, hại nàng thiếu chút nữa làm rơi đồ uống.

- Như cô mong muốn, n Trúc rời đi, nàng thừa dịp ta đi công tác mà biến mất hút, vô luận như thế nào ta tìm cũng không được tung tích của nàng. Trong một tháng này, hắn giống như nổi điên phái người truy tìm tung tích bạn gái, bốn phía hỏi thăm tin tức của nàng, kết quả không tăm hơi, ngay cả người nhà của nàng cũng không biết nàng ở phương nào, chỉ có bị động mong rằng nàng sẽ bình an.Có thể biến mắt trong như vậy, hắn nghĩ chắc có ” cao nhân” chỉ điểm

- Anh nói cô ấy ra đi không nói 1 lời? Cô rất kinh ngạc hơn nữa hắn lại còn nói ” như cô mong muốn” như vậy là ý gì ? cô chưa từng có ý nghĩ như vậy

- Cần gì phải giả bộ giật mình như vậy ? Chẳng phải cô rất tốn công sức diễn trước ta 1 bộ mặt, sau lưng ta lại giở trò, không phải cô muốn làm vợ ta sao? Hắn nghĩ cô không hổ danh sinh gia trong 1 gia đình chính trị đầy âm mưu và thủ đoạn, thật là cao minh…Trước kia hắn thực đánh giá quá thấp vẻ xảo trá của nàng, mới có thể cho cô ta có thời cơ lợi dụng, ở trước mặt hắn làm bộ làm tịch giả bộ người tốt, sau lưng lại âm hiểm đối với hắn bạn gái ra tay, khiến hai người bọn họ chia tay. ( L : anh này tự cao thế, làm như ko cưới anh ko có ai lấy chị ấy ko = mà phải chơi trò đó, muốn ra tay thì thiếu gì cách. [cười nham hiểm])

- Xin lỗi, em nghe không hiểu anh nói gì ? Tô Nhã An có nét sợ hãi, càng nghe càng cảm thấy hình như có gì đó không đúng, cảm thấy Giản Thư Hòa giống như hiểu lầm cô rất lớn.

Kết thúc 3 lần hẹn hò, cô dựa theo lời hứa trước nói với cha mẹ mình không vừa ý với hôn sự này nên không thể tiến thêm, nhà họ Giản cũng không hỏi gì cô tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc, nghĩ hắn và bạn gái sẽ có thể sống hạnh phúc, cho nên thoải mái…nhưng bây giờ…

- Cô cứ tiếp tục cái bộ mặt thiên sứ của mình đi, đừng giả ngu, cô đã đi tìm n Trúc bức cô ấy rời đi. Hắn cười lạnh mỉa mai, nhớ tới hôm đó cô tại quán cà phê bức bạn gái hắn, trong nội tâm nổi lên l

ửa giận cho ” kẻ lừa gạt” này.Nhưng hắn sẽ không đau 1 mình, hắn phải lôi nữ nhân đáng hận này phải đau khổ theo ( L : anh thật tàn bạo, thâm độc, ta ghét… tác giả đâu ? đổi người — tác giả : dạ có em…xin lỗi quý vị nhưng mà độ này giá cả leo thang, ta không có tiền thuê diễn viên khác, ko thể phá hợp đồng được. có gì dùng nấy,thông cảm nhiều…[khóc sướt mướt])

- Đúng là em đã đi tìm cô ấy, nhưng không phải như anh nghĩ, em là vì…

- Tôi biết, cô cùng cha mẹ ta 1 ruột, đi tìm nàng tâm sự nhưng thực chất lại nhắc gia thế của ta có nhiều cách xa, hơn nữa gia đìn cô lại hiển hách như vậy…Hắn bén nhọn chế nhạo, nếu không phải hắn tận mắt nhìn thấy khả năng cũng sẽ không tin nữ nhân này nhìn như ngay thẳng vô hại như vậy lại diễn trò đùa giỡn

- Em không có…… Cô sợ hãi, phủ nhận sự lên án của hắn. Hôm đó đi gặp bạn gái, hắn là vì thấy hắn vì yêu hao tổn tinh thần, không vui cho nên mới gạt hắn lén lút hẹn Lý n Trúc gặp, hi vọng đối phương đừng bỏ cuộc. Hắn bị ba mẹ quản chế, sẽ không thế giúp bạn gái xử lí mọi chuyện, cô thậm chí còn cho cô ấy mượn 1 khoản tiền để bạn gái hắn thuê phòng ở, an bài cho gia đình cô ấy, để cô ấy không chịu áp lực nữa, yên tâm làm việc, do cô xúc động mà làm, không nghĩ lại cho kết quả như vậy…!

- Tùy cô nói thế nào, tóm lại tôi đồng ý hôn sự này, câu trả lời của cô? Hắn lạnh lùng nhìn nàng

Nghe thì như hắn đang cầu hôn cô, nhưng giọng điệu thì như 1 cuộc cò kè mặc cả làm ăn, đồng ý hay không do mình trả lời

- Thư Hoàn…anh nghe em nói, ngày đó…

- Đáp án của cô! Ta chỉ muốn biết cái này. Hắn lạnh lùng cắt đứt vẻ mặt điềm đạm của cô.

- ……. Tô Nhã An ánh mắt khổ sở, nếu thực hắn muốn cầu hôn thì cô rất cao hứng, nhưng bây giờ đầu óc loạn lên

- À! Thiếu chút nữa tôi quên mất, trước mặt tôi cô có bao giờ nói thật. Hắn giễu cợt nói một tiếng, đứng dậy liếc nhìn nữ nhân giả bộ đáng thương.

- Trước trưa mai cho tôi đáp án. Nói rồi quay đầu rời đi như 1 cơn gió.

Cô giật mình ngồi tại chỗ, sững sờ nhìn vị trí đối diện không có một bóng người , thân thể mảnh mai giống như 1 cành lá rụng, run rẩy cuốn vào giữa cổ thấm lạnh.

Trưa hôm sau, Giản Thư Hòa vô tình nhận điện thoại của Tô Nhã An.

- Như thế nào?

- Thư Hoàn, em nghĩ…nhờ ba của em giúp anh tìm tung tích của Lý tiểu thư được chứ ? Bọn họ quan hệ rộng, có thể sẽ tìm ra tung tích của cô ấy!

Hắn liền giật mình, không nghĩ tới nàng không phải là vội trả lời, mà là giúp hắn tìm người. Chẳng lẽ không phải cô bức n Trúc đi sao? Cô ta định làm trò gì vậy?

Ngày hôm đó hắn rõ ràng nhìn thấy không phải là ảo giác, chính ta cô buộc n Trúc mất tích, hắn sẽ không tin

- Ý của cô là không muốn cùng tôi kết hôn? Hắn lấy đao đâm thẳng vào không để cho cô có cơ hội vòng quanh. Hắn chỉ biết trước mắt hắn đã mất đi nữ nhân mình yêu mến, trong đầu chỉ có 1 ý nghĩ duy nhất là ” trả thù ”

- Anh thật sự muốn cùng em kết hôn? Cô thở dài nói, đêm qua vì vấn đề này lăn lộn khó ngủ đến gần sáng cũng không ngủ ngon.Ai chẳng muốn kết hôn với người đàn ông mình yêu, nhưng người này không yêu mình…

- Cô nghĩ rằng tôi có tâm tư nói giỡn? Hắn khẩu khí không kiên nhẫn, phiền chán.

Cô trầm ngâm trong chốc lát.

- Thôi được, chúng ta kết hôn. Này có lẽ cũng là cô đền bù tổn thất cho hắn. Mặc dù cô chưa từng có ý muốn bức bạn gái hắn đi, nhưng cuối cùng kết quả như vậy, cảm giác mình cũng có liên quan, nên sẽ ở cạnh an ủi hắn, giúp hắn lành vết thương lòng. ( L : sao chị hiền thế, phải e đá cho phát…. – tác giả : ấy, cao thủ bình tĩnh, hắn chưa hết hạn hợp đồng, chết ta lại phải phí bảo hiểm, ta phá sản mất…[hu hu...])

Nói là từ đền bù, nhưng cũng là coi như mình tự chuốc lấy, không lối thoát

- Rất tốt, những chuyện khác giao cho tôi . Hắn cười, nụ cười kẻ tàn nhẫn

Tin vui tới bất ngờ, mới đầu hai nhà biết được tin tức này phản ứng kinh ngạc, nhất là Tô gia, đối với nữ nhi thoáng cái thích bỗng chốc…lại cưới, nhưng vẫn khoa trương thu xếp hôn sự này.

Nghe nói nhà trai đối với nhà gái tình yêu sét đánh, muốn nhanh chóng đem về làm lão bà vì vậy đề nghị trong thời gian ngắn nhất thành hôn, thậm chí còn tìm đại sư đi xem ngày lành nói chỉ có tháng sau ngày tốt, nếu không phải đến tận nửa năm sau.

Nhưng trên thực tế Giản Thư Hòa sở dĩ vội vã như vậy đem Tô Nhã An cưới vào cửa, chỉ là vì muốn sớm một chút thực hiện tâm nguyện hành hạ nàng, đem nàng đẩy vào vực sâu thống khổ.

Hôn lễ thuận lợi tiến hành long trọng tại 1 khách sạn 5 sao, mấy trăm bàn khách, ai ai ca ngợi hôn lễ long trong, xứng đôi…

Đêm đó, Tô Nhã An rửa mặt xong, mặc một bộ đồ ngủ ngồi ở tân phòng, chờ đợi. Bắt đầu từ hôm nay, bọn họ chính là vợ chồng. Cô vuốt đốt ngón tay nhìn chiếc nhẫn kim cươngchiếu sáng, tâm tình lại không giống như cô dâu mới gả vui sướng.

vì cô biết anh ta lấy cô không phải vì tình yêu, chỉ cùng Tô gia kết hôn như ký kết 1 hợp đồng làm ăn . Trong quâ trình chuẩn bị hôn lễ, hắn thụ động phối hợp người ta nghĩ hắn tích cực, nhưng chỉ có người trong cuộc là cô mới biết rõ ràng nhất, mọi chuyện đều giao cho cô tự quyết, ngoại trừ việc chụp ảnh cưới, ngay cả nhẫn cũng là mua rồi sửa lại cho vừa cỡ tay mình

- Biết rõ tôi đối với cô không có hứng thú, vì sao lại nguyện ý gả cho tôi? Giản Thư Hoàn đứng tựa cửa nói, khuôn mặt anh tuấn vài phần say, khóe miệng nửa cười nửa không .

- Mặc kệ anh nghĩ em thế nào, em chỉ thật lòng thích anh! Cô đứng lên, vẫn muốn có cơ hội giải thích, nhưng hắn cho cô có cơ hội nói về Lý tiểu thư, còn phản ứng gay gắt…

- Tôi cũng tin tưởng điều đó, nếu không sẽ uổng phí công sức chia rẽ chúng ta. Hắn chế nhạo cô tính kế, bước chân đi về phía giường lớn, tay tháo lỏng cà vạt.

Đúng vậy, hắn chính là biết rõ nữ nhân này thích mình, đã sớm phát giác cô đối với hắn ” hoa rơi hữu ý” cho nên mới nắm chắc nhất định sẽ đáp ứng việc hôn sự này, ngoan ngoãn nhảy vào trong bẫy.

- Thư Hoàn, em thật không muốn cô ấy rời anh đi. Cô định đỡ hắn, nhưng tay hắn lại vung ra

Cô cảm thấy tổn thương khi hắn dùng thái động lạnh nhạt này với mình, biết rõ lòng hắn đang khóc chịu không muốn cưỡng cầu chỉ hi vọng bọn họ có thể làm bạn. Chờ mấy ngày nữa, hắn sẽ tỉnh táo lại, tin tưởng cô thật không có ý xấu.Cô sẽ lui vè phía sau cố gắng làm 1 thê tử tốt để hắn tiếp nhận mình

- . Đừng nói những thứ kia. Tới đây cho tôi nhìn xem cô yêu thích tôi bao nhiêu. Hắn cởi áo khoác ngồi ở mép giường, khuôn mặt tuấn tú giương cao giọng nói càng giống như khiêu khích.

Cô thấp thỏm thở dài, không quen với vẻ mặt này của hắn. Giờ phút này Giản Thư Hòa không có nửa điểm nào ôn nhã, ngược lại giống như ác ma, muốn chỉ thị phạm nhân là cô. Cô sợ hãi đi về phía trước vài bước, vừa mới bước vào phạm vi tầm tay hắn ra túm. Hắn giật áo khoác ngoài của cô, ấn lấy thắt lưng mềm mại, ngẩng đầu lên, mũi liền áp vào trước ngực nàng, nhẹ nhàng đùa bỡn. Ngửi thấy mùi thơm từ thân thể nàng, như 1 con thú khát vọng. Một tay hắn dọc theo sống lưng này di động, 1 tay lại phủ lấy ngực nàng, bừa bãi xoa nắn

Tô Nhã An bởi vì động tác to gan của hắn run sợ, không thích ứng, kinh sợ mà ngượng ngùng, khẽ cắn môi dưới. Hắn giương con ngươi nhìn sắc mặt cô ửng đỏ, đổ mồ hôi, bàn tay nhẹ nhàng như thương tiếc. Nhưng một giây sau, hắn càng làm càn, mở rộng phạm vi trêu chọc, hai tay đồng thời xoa nắm nụ hoa mềm mại như bông, vải mỏng nhìn thấy nụ hoa kia dựng đứng, toàn thân nóng lên.

- Thoải mái sao? Hắn duy trì liên tục dùng đốt ngón tay trêu nàng đỉnh núi nhạy cảm của nàng.

- Ừ. Cô kiều đáp ứng một tiếng, hai chân mềm yếu đối với hắn không lực chống đỡ, hô hấp cũng giống như bị hắn kèm, theo hắn ấm áp vỗ về chơi đùa, cảm giác lâng lâng.

- n Trúc cũng thích vậy ! Cô như bị sét đánh, bỗng nhiên chấn động.

- Làm sao vậy? Hắn tàn nhẫn biết rõ còn cố hỏi, vung lên đồ ngủ của nàng

Cô ngăn chận tay của hắn, nhìn xem người nam nhân trước mặt , xác định hắn không phải là say, mà là vẻ mặt lãnh khốc hai tròng mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm mình.

- Anh dự định đem tôi là vật thay thế ?

- Làm sao có thể, cô vĩnh viễn không bao giờ có vị trí trong lòng ta, cô lấy ta cũng chỉ được cái dnah phận trên danh nghĩa àm thôi, Giản phu nhân. Hắn đùa cợt cô tự nâng giá trị của mình, cho cô 1 đáp án càng thêm tàn khốc đả thương người. Hắn muốn cho cô nến tư vị vĩnh viễn không có được tình yêu

- Đi phòng khách ngủ, về sau không cho phép xuất hiện ở trong phòng tôi .Hắn đẩy cô ra

Nàng lảo đảo vài bước đứng vững mặc lấy áo, mắt hơi đỏ nhìn anh ta.

- Anh căn bản không muốn kết hôn với em!

Nàng sớm biết rằng hắn không phải là cam tâm tình nguyện cùng nàng kết hôn, nhưng so với nàng nghĩ còn nghiêm trọng hơn.Ngọn lửa của hận thù có lẽ đây là nguyên nhân hắn kết hôn với nàng.

“Cô đi ra!.”

Hắn tự mình đi về phía phòng tắm. Tiếng đóng cửa sầm 1 cái làm cho Tô Nhã An giật mình, chân lê từng bước đi. đến tủ quần áo, lấy quần áo của mình. Ai sẽ nghĩ tới, nàng phải trải qua đêm tân hôn như vậy, bị trượng phu chán ghét, đuổi khỏi tân phòng……

Người đó là là Giản Thư Hòa ư ? không giống ? không hề ! Nàng nhớ đó ;là 1 nam nhân ôn nhu, hiền hòa, tại sao giờ này lại lạnh lùng như vậy. Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má xinh đẹp, nhưng nàng phải nhanh chóng lau nó, nếu không chọc hắn lại càng không vui vẻ. Mặc dù bây giờ hắn đang giận, nhưng Tô Nhã An vẫn tin tưởng sẽ có một ngày chuyển biến tốt đẹp chỉ cần nàng cố gắng, quan hệ của bọn họ nhất định sẽ được cải thiện. Nếu đã lựa chọn kết hôn, nàng sẽ đem hết toàn lực duy trì hôn nhân của bọn họ, vãn hồi tâm của hắn.

Không được khóc nữa, lôi hành lý ra khỏi tân phòng, phải càng thấy kiên cường hơn…..

Tân hôn cuộc sống chính thức mở màn.

Không có tuần trăng mật không có cùng phòng, Giản Thư Hòa lấy lí do nhận chức chủ tịch, có đưa cô qua Hồng Kông 3 ngày đương nhiên cũng phân là giường, hơn nữa hắn toàn bộ hành trình đều xử lý công việc, chỉ có ngủ mới trở về khách sạn ngả đầu đi nằm ngủ một ngày không nói với nàng câu nào. Trở lại Đài Loan hắn suốt ngày bận rộn, xã giao càng ngày càng nhiều, về nhà càng ngày càng muộn, hành lý luôn để ở vali để tùy ý đi nước ngoài công tác, hắn như sống 1 cuộc sống độc thân r

ất “tiêu diêu”Mà nàng là kẻ ngoài cuộc, không được tham dự

Khi gặp gỡ người thân, bạn bè nàng không nói với bất kì ai về tình trạng hôn nhân của mình. Sợ lô ra cha mẹ biết được sẽ dùng biện pháp can thiệp thì với anh ta mà nói cnagf trầm trọng hơn, khó có thể vãn hồi. cho nên nàng lựa chọn một mình phấn đấu, yên lặng gieo mầm hôn nhân của mình.

Mặc dù trượng phu đối với nàng không có bất kỳ thiện ý nào, một mực hờ hững mà chống đối, thậm chí sẽ xen kẽ vài câu châm chọc ai nghe cũng khiến cho sự lương thiện của nàng mệt mỏi. Nhưng là nàng vẫn lạc quan tràn trề ý chí chiến đấu, không bị đánh bại, tiếp tục hướng tới mục tiêu của mình.

“Em hôm qua đi học nấu ăn, anh thích ăn món gì? Chờ em học được làm cho anh ăn.” Thừa lúc hắn ăn điểm tâm nàng mới có cơ hội cùng trượng phu nói thêm vàicâu, chia sẻ một tý cuộc sống, mặc dù chủ yếu là nàng nói 1 mình, nhưng vẫn tranh thủ. ( chứng tự kỉ của cô vợ bị bỏ quên)

Sau khi cưới nàng tạm hoãn kế hoạch cùng bằng hữu mở cửa chỉ tiếp tục vẽ ít bản thiết kế, đem trọng tâm dồn vào g ia định, làm 1 người vợ hiền. Vì vậy gần đây nàng bắt đầu báo danh nói chuyện về cuộc sống hôn nhân, mong cho hôn nhân của họ có thể biến chuyển.

“Tôi rất ít khi ở nhà ăn cơm.” Giản Thư Hòa đáp giọng điệu, vẻ mặt như cái người máy

“Vậy thì chờ khi khi nào về nhà thử ăn 1 chút coi sao.” Nàng vẫn như cũ cười, hào hứng bừng bừng bởi vì nàng chỉ biết nướng bánh mì, nhưng tin tưởng sau khi học tập, tài nấu nướng của nàng nhất định biến chuyển.

“Tôi không muốn ăn đồ cô nấu.” Hắn để dao xuống, dùng khăn giấy lau miệng, cầm cặp tài liệu đi ra cửa

Không có biện pháp là cô ta buộc hắn nói trắng ra nếu hiểu được “Có chừng có mực”, cùng hắn giữ một khoảng cách, hắn cũng sẽ không chủ động đi công kích nàng.Đây là hắn nhân từ lắm rồi ( tên chết dẫm, phải ta cho mi mấy cái đập )

Vài ngày sau, khi hắn sáng sớm bước ra cửa phòng đã ngửi thấy hương cà phê lan tỏa, không tự chủ đi về phía có hương thơm, đó là phòng bếp……Trong phòng bếp người không phải là giúp việc, mà là Tô Nhã An.

Hắn đang muốn quay đầu lại thì nàng đã ra bưng một ly cà phê, nhìn hắn đi tới.Hắn liếc nhìn sự lộn xộn chung quanh phòng bếp cũng biết cô ta cũng rất cực

“Uống một chút xem, em đặc biệt tìmdanh sư học được, không biết có hợp ý anh không?” Nàng vẻ mặt nhao nhao muốn hắn thử, mong đợi thành quả của nàng có thể làm hắn hài lòng. Tuy không nói nhưng nàng nhớ rõ hắn thích uống cà phê, nên đã cất công tìm thầy giỏi xin học

“Tôi bây giờ không thích uống cà phê .” Hắn lạnh nhạt nói, đè nén chính mình coi thường mùi hương cà phê đang lan vào mũi. Quan trọng là hắn không muốn làm cho nữ nhân này vừa lòng đẹp ý.

“À thì ra là vậy……” Nàng nhìn tách cà phê của mình tự biết hắn cũng không dám uống thứ này, chắc nàng làm không ra gì….

Tô Nhã An cố gắng không để cho mình đau buồn, nhanh chóng che giấu nội tâm chua xót không ngừng cố gắng nhìn hắn nói:

“Vậy em về sau pha trà cho anh uống, nhà của em mọi người rất thích uống trà, cho nên em từ nhỏ liền đối với lá trà rất có nghiên cứu, hơn nữa uống trà cũng tốt cho sức khỏe ……”

Giản Thư Hòa không biết thế nào để ngăn trở nữ nhân này, hoài nghi cô ta đến tột cùng có tinh thần lạc quan hay là ngốc không hiểu.

Mấy ngày này mặc kệ hắn đối với nàng châm chọc khiêu khích, nàng vẫn có thể mỉm cười chống đỡ, không nổi giận đối với hắn, không hề oán càng sắm vai thê tử tốt. Hắn rõ ràng nói không muốn ăn, uống bất cứ những gì cô ta làm, nhưng cô ta vẫn sáng sớm làm những chuyện vô dụng này. ( thông cảm không làm chắc điên luôn) Làm hắn như tưởng cô ta hiền thục là 1 nữ nhân tốt. Hắn đau lòng khi đối với nàng như vậy, nhưng tận mắt thấy đó là sự thật ( cái mắt nhà ông đeo kính, thấy gì…)

“Tôi đi làm.” Hắn bỏ lại một bàn bữa sáng, cùng sự quan tâm của nữ nhân, lấy cặp tài liệu đi ra cửa. Tô Nhã An cầm lấy ly cà phê đang nguội dần, ngồi bất động

Nhưng người đàn ông rời đi đó kỳ thật cũng không còn so với nàng vui vẻ tý nào Hắn đem hết toàn lực, mới có thể chống cự “hành động tinh xảo” của nàng, nhắc nhở chính mình đối với nàng hung ác. Hắn không phải là đang khi dễ nữ nhân, mà là đang trả thù tội của cô ta! Khi hắn về thấy cô ta chân co rúc ở phòng khách ngồi trên ghế sô pha.

Nàng tại sao lại ở chỗ này chờ hắn? Nhìn thân hình mảnh mai ôm cánh tay trên ghế run run nhìn là biết ngủ không được thoải mái, hôm trước còn thấy cô ta ho, không sợ lạnh hay sao? Giản Thư Hòa nhăn mày, đáy lòng bắt đầu sinh một cảm giác không nên có đau lòng…… Không, là đồng tình…… Cũng không đúng! Hắn lập tức bỏ qua cái ý niệm trong đầu, một lần nữa võ trang lại lòng của mình. Không đưa tay lay nàng tỉnh, nhưng khi hắn đứng lên lại chạm phải cái bàn gây ra tiếng động

Tô Nhã An mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn nam nhân đứng ở bên cạnh, lập tức ngồi dậy, xoa xoa con mắt.

“Anh đã về rồi.” Nàng mắt buồn ngủ nhìn với hắn mỉm cười, bộ dáng có vài phần ngây thơ thanh thuần, như 1 tiểu nữ nhân. Nhưng hắn biết rõ nàng tuyệt đối không phải là!

“Không phải là bảo cô đừng chờ tôi sao?” Hắn nghiêm mặt hỏi, âm thầm ảo não không để ý nàng.

“Em là xem ti vi không cẩn thận ngủ thiếp đi.” Nàng lấy cớ, vừa nghe liền biết là làm bộ. Có lẽ nữ nhân này chính là như vậy thói quen nói dối cũng có thể có thể là cố ý miêu tả khéo hiểu lòng người làm hình tượng nhu nhược, làm cho hắn sinh cảm giác tội lội. Hắn không để ý nữa, xoay người rời đi.

“Chờ một chút.” Nàng vội vàng gọi hắn lại, từ bên cạnh bàn bên cạnh láy một cái túi giấy.

“Em hôm nay cùng bạn đi giúp chồng nàng mua quần áo, cũng tiện chọn cho anh 1 cái anh thử một chút xem có vừa người không?”

Nàng lấy ra một cái áo polo ướm trên người hắn khoa tay múa chân, nhìn ra sẽ không có gì khác biệt, đi đánh gôn khẳng định rất tuấn tú.

“Cho dù côlàm những thứ này, quan hệ của chúng ta cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi.” Hắn lạnh lùng liếc nhìn nàng, biết rõ nàng liên tục rất cố gắng muốn có được hảo cảm từ hắn, sau khi kết hôn làm rất nhiều chuyện tất cả đều là vì hắn. Nhưng hắn hận tinh thần bất khuất đó, muốn xé rách bộ mặt giả nhân, giả nghĩa, cố làm cho hắn cảm giác như cô ta vô tội. Hắn tận mắt thấy , không sai……

Sau khi gặp cô ta, n Trúc ra đi đó là 1 sự thực……

Vì cái gì? Vì cái gì nữ nhân này không chịu thừa nhận chính mình phạm lỗi, sau đó thản nhiên tiếp nhận trừng phạt, vẫn kết hôn, bất quá là một bi kịch! Giản Thư Hòa càng nghĩ càng nổi giận, phẫn nộ, khiến cho lương tâm hắn có áp lực. Hắn đem áo ném vào người nàng, không cảm kích xoay người đi–

“Em sẽ không từ bỏ đâu!” Nàng kiên định hô to, ôm chặt áo trong tay, giống như ôm ấp sự quyết tâm.

“Em…… sẽ liên tục đợi sẽ có 1 ngày quan hệ của chúng ta sẽ cải thiện, nhất định sẽ cố gắng làm cho anh yêu em.”

Hắn không quay đầu, nhưng nghe thấy tiếng cô ấy khóc, tay nắm chặt, chỉ sợ cô ta bi thương như thật, làm cho hắn đồng cảm, nhưng vẫn rất uất hận! Hắn thật không hiểu sao nữ nhân này lại khăng khăng như vậy? Chẳng lẽ cô ta thích bị ngược đãi ( đúng đấy)

Hắn chỉ hy vọng báo thù làm tổn thương cô ta… nhưng cô ta quá nhẫn nhục, chịu đựng cảm thấy cô ta rất ngu ngốc……Giản Thư Hòa mang theo cảm xúc quỷ dị đi về phòng ngủ.

Tô Nhã An đè nén tiếng khóc, tự nói với mình không thể mềm yếu, nàng nhất định có thể làm được. Nàng biết rõ trượng phu tuyệt đối không phải là người xấu, một ngày nào đó hắn sẽ bình tĩnh, một ngày nào đó hắn sẽ tin tưởng, một ngày nào đó hắn sẽ khôi phục sự ôn nhu, một ngày nào đó……

Hắn hận còn nàng thì yêu, 1 trận chiến kéo dài không ai nhường ai.

(Bạn đang đọc truyện tại YeuTruyen.Mobi chúc các bạn vui vẻ)

Thời gian lại trôi đi, hôn nhân của bọn họ bước vào tháng thứ tư, thái độ của Giản Thư Hòa đối nàng vẫn không thay đổi.

Hắn thường xuyên làm thêm giờ, 2 hay 3 ngày lại 1 trận say khướt về nhà, trên người toàn mùi nước hoa của phụ nữ. Mỗi lần nàng gọi điện luôn trả lời bằng cái giọng điệu lạnh lùng đó.

Nàng bị đả kích lắm chứ! Nhưng cũng thấy bội phục chính mình, như thế nào lại có thể chịu đựng được như vậy! Đêm nay, hắn lại uống say có người dìu hắn vào. Nàng chòa hỏi lái xe, rồi đi, nhưng cô thư ký xinh đẹp 2 người họ vẫn còn dựa sát vào nhau.

“Phòng ngủ ở nơi nào? Tôi đỡ chủ tịch vào.” Cô ta nhìn xung quanh rồi hỏi, ngay cả lời chào hỏi nàng cũng chẳng thèm chào.

“Thời gian không còn sớm, thư ký Lam hay là về đi, ta sẽ chiếu cố anh ấy.”

Nàng cười từ chối nhã nhặn, trong lòng kỳ thật đối với vị thư ký mới vừa lên chứa 1 tháng không có hảo cảm, cảm thấy nàng đối với mình thái độ không lễ phép, mỗi lần nhận được điện thoại của mình khẩu khí không được tốt, phảng phất như đang trách nàng không có việc làmbà chủ nhà quấy rầy chồng làm việc. Bây giờ còn muốn đi vào phòng ngủ. Thật sự là buồn cười!

“Phu nhân kim chi ngọc diệp, tôi sợ cô không có sức lực làm đâu.” Lam thư ký Tư Tư cười quyến rũ. Cô ta không giống với nữ nhân đơn giản chỉ biết dọn dẹp, chăm sóc con cái, nấu cơm. Nhưng cô ta là 1 nữ cường nhân, luôn tự hào về những gì mình làm được. Bất quá đối với Tô Nhã An, nàng lại phá lệ vài phần ghen ghét địch ý, bởi vì từ đi làm ngày đầu tiên, nàng đối với Giản Thư Hòa là 1 nam nhân ưu tú lưu lại ấn tượng tốt, nội tâm ái mộ, cộng thêm quan sát được hắn đối với thê tử tình cảm cũng không thân thiện, bí mật đối với vị này thái độ tự nhiên sẽ không tốt hơn, cùng thủ trưởng tham dự hội nghị, xã giao cũng thường ảo tưởng chính mình bay lên, cảm giác mình so với Tô Nhã An thích hợp hơn ngồi ở vị trí chủ tịch phu nhân. ( xí thích thì ngồi đi, mi thử động vào con gái yêu của chủ tịch quóc hội đi, xem mi còn muốn sống ko, đừng thấy chị ấy ko nói gì mà lấn lướt, anh at bắt nạt chị ấy được chứ người khác thì còn xem đã)

“Anh là chồng của tôi, tôi sẽ đem hết sức lực đem anh ta về phòng.” Tô Nhã An tức giận, trực tiếp đem lão công “đoạt” . Không biết sao mình lại có lời nói như vậy. Chỉ có thể nói nữ nhân vì lời nói thì mạnh, không thể làm vợ cũng, cũng không thể để nữ nhân khác dẫm lên đầu mình được.

Lam thư ký mặt cứng đờ, không có ngờ tới từ trước đến nay Tô Nhã An khách khí lại đột nhiên duỗi ra móng vuốt. bIết cô ta có dnah phận phu nhân, nên thư kí nhu mình cũng phải lui thôi

“Vậy ta đi trước.”

“Không tiễ

n.”

Tô Nhã An vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười đưa mắt nhìn nữ thư kí yêu kiều kia, nghe được tiếng đóng cửa mới đón lấy đem trượng phu đỡ hướng phòng ngủ.

Thể trọng của Giản Thư Hòa rất nặng, nàng phải cố gắng lắm rút hết sức lực mới đưa được hắn về phòng. Rồi đem hắn xuốn giường, tháo cà vạt cho hắn, thắt lưng

“Cô làm cái gì vậy ? ” Hắn đột nhiên mở mắt, nhíu mày nhìn chằm chằm nữ nhân đang kéo thắt lưng hắn

“Anh uống say, em giúp anh buông dây lưngcho anh dễ ngủ.” Nàng đỏ mặt giải thích, bởi vì tay đặt vị trí thực sự có chút ít lúng túng.

2 con mắt hắn chừng chừng nhìn, buông lỏng tay. Sau đó nàng mang đến 1 ly nước sôi cho hắn uống, lấy khăn ấm lau tay cho hắn. Tô Nhã An từ nhỏ thường thấy mẹ hầu hạ phụ thân uống rượu say, chị dâu hầu hạ ca ca uống rượu say, nên cảm thấy không xa lạ. ( nhà này làm chuyện tốt gì không biết làm hư chị An rồi)

Gò má nàng hơi hồng, ánh mắt thoáng hoảng hốt, chạm vào da của hắn khiến tay nàng kẽ run, tim đập nhanh.

Giản Thư Hòa ánh mắt liên tục đi theo nàng, nhìn thân hình mảnh mai của nàng vì mình mà bận rộn. khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt ôn nhu…Đột nhiên hắn rùng mình, bắt lấy tay nàng đẩy ra

“Ai cho phép cô vào đây? ” Hắn nghiêm nghị trách móc, nhớ tới nàng chính là nữ nhân dối trá. Dám dùng ánh mắt nhu tình đó dụ dỗ hắn…

“Vậy anh nghĩ ngơi đi, em đi ra.” Nàng nhặt chiếc khăn lông rơi xuống, nghi đến hắn say còn nhớ là đuổi nàng đi, môi cười khổ. Bắt hắn đắp chăn…

Nàng đứng dậy, làn gió lạnh đưa theo mùi thơm từ nàng vào trong đàu hắn, làm cho hắn có cảm giác mê muội

“Vậy anh ngủ ngon.” Nàng dịu dàng nói tạm biệt.

Mới xoay người, Giản Thư Hòa lại lần nữa bắt lấy tay của nàng, đem người kéo vào trong ngực, khiến nàng nửa người đều áp vào chồng.Thân hình mềm mại trong lồng ngực rắn chắc của hắn. Hơi thở của hắn có mùi rượu, làm nàng cũng say theo ( ặc, thế cũng say hả, không phải chứ, rượu gì mà thần kì thế)

Hắn hít sâu, hưởng thụ mùi thơm thanh nhã kia, mông lung hai tròng mắt nhìn như là Lý n Trúc, mơn trớn 2 gò mà đó, môi hôn nếm 1 loại hương vị ngọt ngào. Đầu lưỡi nhẹ nhàng mơn trớn nàng, trằn trọc hút, chưa kịp phòng bị, hàm răng hở ra bị lười thâm nhập, quấn quanh…

Nàng nheo lại mắt, nửa là thất thần lại có điểm hoảng loạn, tay ở trước ngực hắn đẩy ra. Hắn tựa hồ phát giác nàng trốn tránh, bàn tay ôm chặt, đem thân thể ngọc mềm hoa nhu kia áp chế, hôn mãnh liệt hơn.

Tô Nhã An thân thể không thể động đậy, tâm lại kịch liệt rung động, nụ hôn của hắn làm nàng mê nguội, vô lực không chống lại được, toàn thân nóng lên. Nàng yêu người nam nhân này, tế bào đều bởi vì hắn gần gũi mà sôi trào, nguyện ý đem mình giao cho hắn……

Hắn vùi đầu vào cổ nàng cổ, thân thể mềm mại của cô , hai tay lôi kéo quần áo nàng, khát vọng càng gần sát hơi thở mê người này……

“n Trúc.”

Tô Nhã An mở to mắt, như bị giáng 1 cái tát không thể tin mình lại nghe thấy cái gì!

“n Trúc……” Hắn khàn khàn gọi, ôn nhu lại đụng chạm nàng……

“Em không phải là….

Giản Thư Hòa phảng phất như không nghe thấy, nhiệt tình vuốt ve thân thể yêu kiều kia, đắm chìm vào vẻ đẹp đó

“Tôi không phải là Lý n Trúc.” Nàng nói to, dùng sức đẩy bả vai kháng cự hắn . Nàng thà rằng cùng hắn hữu danh vô thực là vợ chồng, cũng không nguyện mù quáng trở thành người thế thân.

Lúc này, Giản Thư Hòa mới ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt quan sát nữ nhân dưới thân.Nhìn chằm chằm, véo cằm nàng

“Đúng vậy, gương mặt này không phải là n Trúc……”

Nàng không phải là n Trúc, mà là Tô Nhã An. Nhận thức này cũng làm Giản Thư Hòa cảm thấy kinh sợ, bởi vì hắn thế nhưng lại đem trong nữ nhân kia thành bạn gái cũ, không phải cô ấy, nhưng hắn vừa rồi khát vọng dò xét sờ đúng là thân thể liễu kiều hoa quyến rũ này, gần như không thể tự kềm chế hương thơm, hơi thể nhu tình này. Hắn cũng không hiểu sao chính mình lại phạm phải cái sai lầm này, thái quá là hắn lại có cảm giác thỏa mãn cơ chứ…

Khuôn mặt Tô Nhã An u sầu, lần nữa vô tình lên án hắn . Vô luận say hoặc tỉnh, hắn luôn có thể như vậy làm đau nhói lòng của nàng……

Hắn căng chằm chằm nhìn vẻ mặt thống khổ của nàng, tim thêm một cỗ buồn bực, tức giận tại nàng hại hắn có cảm giác, quấy rối suy nghĩ của hắn ( hơ, làm sai đổi tại ngoạij cảnh, là ai quấy ai hả….Nhã An : là ta….[đỏ mặt]…L: dạ em ko dám nói gì nữa….),

Hắn thật sự thật rất tò mò, vì cái gì như nữ nhân dối trá âm hiểm như nàng luôn có thể đem vẻ mặt vô tội diễn sinh động như vậy, mắt trong suốt vô tội nhìn hắn. Hương vị nhẹ nhàng, ưu nãh trên người cô có 1 loại cảm giác tinh khiết, làm cho hắn say…Cô ta chủ tâm câu dẫn hắn sao?

Hắn ý nghĩ khinh bỉ, lạnh lùng cười, nhìn áo của cô ta không chỉnh tề nằm trên giường hắn, không khó đoán được cô ta vào phòng có dụng ý. Đúng vậy, lúc này mới là cô ta.

Đã như vậy, hắn giống như cũng không cần đè nén nhu cầu của mình, giờ phút này đối với thân thể nàng rất có cảm giác, bị đường cong của nàng khiêu khích tình dục dâng cao. Dưới tác dụng của rượu, Giản Thư Hòa sinh ra ý thức cực đoan mà ý nghĩ xúc động muốn có được nữ nhân này , hung hăng chà đạp nàng.

Hắn lần nữa lấn người hôn lên đôi môi đỏ thắm nóng ướt của nàng, hôn xuống cái cổ trắng muốt, quyến luyến da thịt nàng, nụ hôn nóng bỏng, đem nàng dẫn vào ảo mộng. Nàng không thế thoát được, càng lúc cnàng quấn lấy, ý thức bị lung lay…

“Anh thật sự biết rõ em là ai?” Nàng cực lực giữ một chút thanh tỉnh, níu lấy tóc của hắn, nghĩ xác nhận hắn thật sự biết mình đang làm cái gì.

“Kẻ đáng ghét, xấu xí Tô Nhã An.” Hắn ánh mắt hơi lạnh, mắt đen lóe lên sâu đậm đặc ham muốn bàn tay đẩy tay của nàng ra, xoa lên bộ ngực sữa, yêu thích không buông tay, vuốt ve nơi mềm mại, xúc cảm kia.Gạt bỏ đồ ngủ vướng bận,cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa mút, hấp thụ nơi ngọt ngào đó trêu trọc thân thể của nàng.

“Ngô……” Hé mở môi, hắn thấy không đủ dò xét hướng giữa hai chân nàng, cách lớp vải mỏng của quần lót đụng chạm khu vực nhạy cảm làm nàng thẹn thùng. Nàng kẹp chặt 2 chân hắn lại bá đạo đem tách ra, dùng đầu gối giữ chặt , gỡ bỏ chướng ngại vật kia, ngón tay trực tiếp vỗ về, chơi đùa nụ hoa mềm mại, đẩy cánh hoa rung động, vuốt khẽ nhụy hoa….

“A…..” Nàng thấy hắn linh hoạt chỉ nức nở, cảm giác xấu hổ khi bị hắn xâm lấn chỗ tư mật kia, gây cho nàng kích thích chưa từng trải nhiệm, cùng vui thích.

Hắn ngẩng đầu, nhìn bộ dáng của nàng……

Nàng lắc lắc thân thể, mở miệng thở khẽ tư thái quyến rũ, thật là đẹp không gì sánh được, kiều diễm kinh người. Làm cho nửa người dưới của hắn sôi trào, dục vong đè nén muốn phóng thích, ngón tay chạm nơi ướt át đó. Rồi không hẹn trướt mà vọt vào

“Aaa!” Nàng bị đau la lên, thân thể cứng ngắc không dám hành động thiếu suy nghĩ, như xé rách thân thể nàng, đau đớn.

Hắn đưa mắt nhìn nàng vẻ mặt đau đớn nội tâm giao nhau sự vui sướng cùng yêu thương. Lồng ngực hắn do chiếm hữu được sự hồn nhiên đó mà mững rỡ, sinh ra thương tiếc nàng, giống như nàng không nên xuất hiện trong lòng hắn…

Hắn hỗn loạn, mơ hồ cho là mình không nên đối với nữ nhân này có những cảm giác này, nhưng tiếp theo trong nháy mắt thân thể của hắn dĩ nhiên tự có chủ trương thả chậm chiếm hữu nàng, đôi môi hôn ôn nhu, hai tay dỗ dành lấy thân thể mềm mại, trợ giúp nàng thích ứng sự hiện hữu của hắn.

Tô Nhã An hoài nghi mình có thể là đau nhức váng đầu, bởi vì trên người nam nhân kia đang dùng động tác ôn nhu vô cùng che chở nàng, mỗi cái hôn mỗi xúc giác đều như cơn gió dịu dàng, phất qua trên mỗi chỗ nhạy cảm, hóa giải đau đớn giữa 2 chân. Nàng cũng biết, hắn là nam nhân rất ôn nhu……

Nàng ngước mắt, xấu hổ, e sợ xoa lên cánh tay, trên lồng ngực, ám hiệu mình đã chuẩn bị tốt tiếp nhận sự chiếm hữu của hắn, cũng khát vọng hắn gần hơn. Đem dục vọng vào chỗ sâu nhất, xông tới chuỗi khoái cảm ở toàn thân

Hắn chậm trong nàng chốc lát mới hoàn toàn phóng thích, xoay người nằm ở trên giường thấp giọng thở gấp, không thể tin được mình ở trên người nàng đạt được thỏa mãn, phảng phất như bọn họ đã hoan ái qua rất nhiều lần, hai thân thể như phù hợp, ngoại trừ nàng luôn có chút bị động, bọn họ kết hợp có thể nói là hoàn mỹ, tốt đẹp phải…… Làm hắn sợ hãi.

Lúc này như cồn đã hết phát huy tác dụng, hắn không khỏi ảo não về hành vi của mình, hắn thấy uy hiếp phòng tuyến của mình, mẫu thuẫn

Hắn không nên đụng nàng……

“Ngày mai nhớ rõ đi tìm bác sĩ kê đơn thuốc, tôi không muốn cô có thai.”

Tô Nhã An không thể tin, xanh mắt đứng dậy nhìn chằm nam nhân vô tình kia , không thể tin tưởng hắn trong nháy mắt trở nên tàn nhẫn, nói ra những lời đả thương người khác.

“Nếu như anh sợ, cũng không nên chạm vào tôi.” Dù có đứa bé trong bụng của nàng, là con của hắn! Hắn tại sao có thể điềm nhiên như không nói ra những lời này?!

“Thật sự tôi rất hối hận……” Hắn hối tiếc hành vi mình và nàng thân mật, chuyện như vậy chỉ làm cho nàng càng nhiều hi vọng, nhưng hắn biết rõ là không thể thực hiện được . Hắn sẽ không, cũng tuyệt không thể yêu nữ nhân này. Mặc dù hắn quyết định cùng nàng kết hôn, hơn nữa có thể cảm giác vừa rồi trong sự kích tình không chỉ có giác quan thỏa mãn còn có tâm hồn hấp dẫn, nhưng là không muốn thừa nhận chính mình đối với Tô Nhã An có tình cảm, chẳng phải đánh đồng hành vi của cô ta làm tổn thương bạn gái của hắn ư ? Không, hắn không cách nào tiếp nhận chính mình sẽ đối động tâm với một nữ nhân đầy âm mưu, hắn nhất định phải đem nàng trục xuất khỏi tim, không nên dính líu. Bất quá, vì cái gì hắn lại đau lòng? Cho nên, hắn mới nói bọn họ không nên có quan hệ, hắn căn bản không nên đụng nàng!

Tô Nhã An kinh ngạc nhìn qua hắn, đột nhiên không hiểu mình nên làm gì! Hắn hối hận…… Thì nàng nên làm cái gì bây giờ? Thừa nhận hắn say rượu chiếm tiện nghi của nàng thôi sao ? Nàng đưa lưng về phía hắn, mặc quần áo vào trong lòng tự giễu tình cảnh của mình.

“Đó là chuyện của anh, còn con là của tôi….” Nàng hòa hoãn mà kiên định ném ra những lời này, đi ra khỏi phòng ngủ.Khi ra phòng khách không chịu nổi, che mặt khóc òa

Kết quả, nàng không có mang thai. Mà hắn lại không có chạm qua nàng nữa.2 người tuy sống chung 1 mái nhà, nhưng hắn bảo trì khoảng cách với nàng, không đến gầ

n làm ngôi nhà càng thêm hiu quạnh.. Quan hệ của hắn và nàng thay vì là vợ chồng, giống với chủ cho thuê nhà và khách trọ hơn, chỉ là không thu tiền thuê, gặp mặt cũng keo kiệt không cười với nàng một cái,, lạnh lẽo vô cùng. Chớp mắt, hôn nhân đó đã trải qua 1 năm

Ngày kỷ niệm, nàng cho là hắn cũng có thể giành cho nàng một – hai giờ, ít nhất cùng nàng ăn bữa tối,……

“Tiểu thư xin lỗi, nửa giờ nữa nhà hàng chúng tôi đóng cửa, cô không gọi món sao ?” Trong nhà ăn, phục vụ vẻ mặt có điểm lúng túng, trong buổi tối đã hỏi nàng không biết bao nhiêu lần

“Xin lỗi, xin chờ một chút.” Tô Nhã An gọi điện thoại cho trượng phu, vang lên hai lần, rốt cục cũng nghe máy.

“Vẫn còn ở làm thêm giờ sao?”

“Tôi cùng Đảm Nhiệm Khải ở bên ngoài.” Đảm Nhiệm Khải là tổng giám đốc, cũng là hắn thuộc hạ kiêm bạn tốt của hắn, khi tan việc sẽ tụ cùng một chỗ uống mấy chén.

“Sẽ về rất muộn sao?” Thì ra là hắn rời đi công ty, không có tới tìm nàng, cũng không nói cho nàng một tiếng.

“Không biết, tôi nói rồi không cần chờ tôi.”

“Ừm! đừng uống quá nhiều.” Nàng trước sau như một mềm mại bao dung, không nổi giận, cuối cùng còn kèm trên dặn dò, cúp điện thoại.Nửa giờ sau thì gọi phục vụ, ra đi với vẻ mặt tái nhợt

Tô Nhã An xách theo hai người phần “Ăn khuya” đi ra nhà hàng, mỉm cười qua mọi người, tâm tình ngược lại rất đau thương, bởi vì nàng sớm có thói quen chờ đợi, đối với chồng vắng mặt cũng ngoài dự định. Đều do nàng tự nói, mọi người đều nói hắn không tới, nàng kiên trì ngồi ở chỗ này đợi hắn một buổi tối……

Được rồi, nàng thừa nhận chính mình khổ sở, bởi vì không có ai sẽ một mình ăn mừng ngày kỷ niệm, cho dù thái độ lãnh đạm nàng cũng chỉ biết hi vọng hắn có thể ở bên nàng, ở nơi này đối diện cùng nàng ăn một bữa cơm, như vậy nàng sẽ vui mừng co 12 tháng cố gắng, nỗ lực mình không nổi giận, tương lai còn phải vượt qua nhiều ngày tháng nữa…

Bất quá thực tế chính là thực tế, trên thực tế hắn cũng không xuất hiện, cho dù nàng nửa tháng trước đã hẹn hắn trước, nhiều lần nhắc nhở hắn, sáng còn nhắn tin địa chỉ nàh hàng, nhưng hắn vẫn chọn tăng ca, sau đó cùng bạn bè đi tụ họp. Nàng ngồi trên xe cười khổ, yên lặng nghe nhạc.Tháng ngày qua đi nàng rèn luyện công lực cảm giác như không cảm giác, không còn đau để tê dại, cứ tiếp tục trôi nổi theo cuộc hôn nhân băng lạnh lẽo đó. Đêm nhạc vặn to cho át đi phiền muộn, thắt dây an toàn chạy xe đi.

Đối diện bên đường có 1 chiếc xe đã đỗ ở đó hàng giờ, thấy xe Tô Nhã An rời đi, cũng nổ máy.

“Lần sau ngươi gạt ta đến cho muỗi đốt ta sẽ đán ngươi đó.” Đảm Nhiệm Khải đánh đén con muỗi thứ 13 vẻ mặt hồn nhiên cho bạn mình 1 cái tát.

Giản Thư Hòa nói muốn hẹn hắn đi uống rượu, kết quả nửa đường bị hắn lái xe lừa gạt đến nơi này nhìn nhà hàng đói con mắt một cách vô ích làm cho những con muỗi ăn no nê. Nếu lão bà hắn biết bọn họ ở ngoài chịu khổ như vậy chắc sẽ cảm động ôm hắn ta mà khóc

“Ta sẽ trả cho ngươi tiền làm thêm giờ.” Giản Thư Hòa cười nói, có thể xuất phát đến quán bar .

“Gấp năm lần.” Đảm Nhiệm Khải đạp xuống chân ga, không có khách khí.

“Ta nhớ được ngươi không phải là chòm sao Sư Tử.” Hắn trêu chọc bằng hữu công phu sư tử ngoạm.

“Máu của ta rất quý.” Con muỗi hút máu của hắn, hắn đương nhiên muốn từ thủ trưởng trong túi xuất ra bổ lại, dù sao thủ trưởng túi rất được, không đào thấy áy náy với lương tâm của mình.

Đảm Nhiệm Khải từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, cho nên đối với tiền tài cùng quyền lực có so với người bình thường nhận thức rất sâu sắc, cũng bởi vậy kích thích hắn mãnh liệt mưu tính.

“Tốt, ta sẽ trả, như thế này tiền thưởng cũng do ta tính rồi.”

“Đó là đương nhiên .” Khuôn mặt phóng khoáng câu dẫn một cái cười yếu ớt, tay lái theo hắn rắn chắc

“Bất quá hôm nay là ngày các ngươi kỉ niệm 1 năm kết hôn, thật sự không quay về cùng lão bà?”

Giản Thư Hòa không chút nào suy tính:

“Không cần.”

“Nghĩ đùa bỡn chơi cũng đừng có đặc biệt chạy đến cửa nhìn lén, làm cho nàng đợi đến núi mòn, đá lở như vậy..”

Chuyện vợ chồng bọn họ, Đảm Nhiệm Khải đại khái cảm kích khi hắn nhìn ra bạn tốt là con vịt đến chết vẫn mạnh miệng, như thế nào cũng không chịu thừa nhận chính mình đối với Tô Nhã An có cảm giác, đơn giản chỉ cần cảm thấy đó là một sai lầm cực lớn, làm cho chính mình thần kinh thác loạn, nói mâu thuẫn với làm.

“Ta không có đặc biệt, chỉ là thuận đường nhìn một chút.” Hắn quả nhiên đánh chết không nhận, một mực phủ nhận chính mình đối với Tô Nhã An có cái gì “đặc biệt” .

Kỳ thật, có lẽ hắn cũng không rõ chính mình đối với nữ nhân kia đến tột cùng là gì , rõ ràng đã lãnh khốc cự tuyệt lời mời của nàng, ban ngày còn cố ý không nhận điện thoại, muốn thư ký nói là làm thêm giờ. Nhưng là vừa nghĩ tới nàng có khả năng ngồi ở trong nhà ăn chờ hắn, hắn lại không nỡ bỏ mặc, xúc động đi vòng qua nơi này xác nhận một cái. Nhìn thấy xe của nàng đậu ở bên ngoài hắn không khỏi tức giận thật muốn xông đi vào mắng nữ nhân kia làm sao lại học không được cái gì gọi là hết hy vọng, liên tục làm những thứ này làm cho người ta lương tâm bất an.Nội tâm mẫu thuẫn hỗn loạn, hắn coi thường tiếng lòng của mình, lại đi mai phục ở nơi này cho chính mình bị muỗi đốt, tâm tình giằng co khi nàng rời đi.

Nàng đi trước hình như là hắn thắng. Bất quá nữ nhân kia xách theo túi giấy, thân ảnh cô đơn lên xe làm tim hắn nặng trĩu, muốn uống say, quên đi. Hắn không thể…… tuyệt đối sẽ không đối với nữ nhân kia có cảm giác!

“Tận 1 giờ, chủ tịch đáng quý biết thời gian của tôi là vàng bạc hay không ?.” hắn chế nhạo bạn tốt.

“Ngươi không chuyên tâm lái xe ư ?” Nữ nhân kai cũng làm hắn đủ phiền lắm rồi, lỗ tai không muốn bạn tốt chế nhạo nữa

“Gấp mười lần.”

“Ngươi dám ra gí cao vậy ư ? ”

“Hôm nay là ky niệm ngươi kết hôn,giá đặc biệt của ngày nghỉ nên phải tăng giá. “……”

Mặc dù biết bạn tốt sẽ cho hắn tiền làm thêm giờ, nhưng Đảm Nhiệm Khải lấy tiền làm lý do Giản Thư Hòa một hồi không nói gì, càng lúc càng không muốn bảo trì im lặng. 


Bạn đang tìm game??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
► TRANG CHỦ ◄ Tai Game Avatar| Tai Game iwin
LIÊN HỆ - HỖ TRỢ
Hosting By : XtGem.com
© 2013 Xoay.Pro