- Tải UC Browsercải tiến vào mạng và download nhanh gấp 8 lần Opera tiết kiệm 98% phí GPRS
Xoay.pro
Wap Tải Game Miễn Phí
22:15|--|11/05/26
Chào Bạn
Top Game 2014
Truyện Teen: Tôi Không phải thiên thần phần 3

Chap9: Trả nợ! 
-A…Chơi cái này! Nhanh nào!_Vừa nhìn thấy trò bắn súng, Vũ liền kêu lên, kéo tay Na vào cùng chơi.
Suốt buổi sáng, cậu ta kéo cô chơi hết trò này đến trò khác, cứ như lần đầu mới được đi chơi không bằng. Lại được cái cậu ta thì vui hết cỡ, còn cô thì mệt hết hơi rồi đây này!
-Thôi…_Cô vừa nói vừa thở_Mình cậu chơi đi! Mệt chết tôi rồi!
-Nốt trò này thôi!_Thấy thế, cậu ta liền bày ra bộ mặt chờ mong năn nỉ.
-Cậu nói câu này lần thứ mấy rồi?_Lúc này, Phong từ từ đi đến, mang nước cho cô uống, không khỏi càu nhàu.
-Anh không chơi thì để cho bọn em chơi! Em có rủ anh đâu mà anh phải phàn nàn như thế! Chị Na nhỉ?
-Ừm…_Không cần biết hai người kia nói cái gì, cô uống một hơi dài, thuận tiện gật gật đầu.
-Thấy chưa?_Vũ thấy thế không khỏi nhìn Phong cười đắc ý.
-Vừa rồi cậu nói cái gì vậy?_Không ngờ đúng lúc này Na lại hỏi một câu như thế, khiến Vũ không khỏi chưng hửng.
-Vậy nãy giờ chị không nghe em nói à?
-Xin lỗi, tôi không chú ý!_Cô trưng ra vẻ mặt đáng yêu, cười vô tội nhìn cậu ta.
-Được rồi! Chúng ta sang bên nay ngồi đợi, cho cậu ta chơi đã đi rồi về!_Lần này đến lượt Phong đắc ý, nhanh tay kéo Na sang một bên. 
Vũ giậm chân ấm ức nhưng rất nhanh liền vất sang một bên, lao vào bắn phá một hồi vui vẻ. Cả nhóm người đang chơi chỉ có cậu ta là lớn đầu, vậy mà lại là đứa cười xung sướng nhất khi lên lever. Có khi cậu ta còn trẻ con hơn cả đám nhỏ bên cạnh cũng nên!
…………………
-Cậu còn muốn gì nữa không?_Sau khi ăn uống no nê, thời gian cũng gần đến lúc phải đi rồi. Na nhìn Vũ đang nằm dài trên ghế, tay ôm bụng, vẻ mặt mãn nguyện. (Được ăn no nên vậy đó! Mất hết cả hình tượng Vũ handsome rồi!)
-Em..muốn…ngủ..!_Giọng nói trở nên uể oải, hai mắt cậu ta cơ hồ đã muốn khép lại thành một đường rồi. 
-Vậy ngủ đi, lát đi cùng tôi!_Cô đứng lên lấy chăn đắp cho cậu ta, thấp giọng nói.
-Vâng!_Đáp xong một tiếng, cậu ta lăn ra ngủ liền. (Đáng yêu nhỉ!)
“Ngủ đi! Lấy sức mà đối diện với hiện thực! Tôi biết là sẽ tàn nhẫn với cậu nhưng cậu cũng là người có liên quan, cần phải biết những gì nên biết!” Bàn tay cô nhẹ vuốt mái tóc cậu ta. Có lẽ sau hôm nay sẽ chẳng còn cơ hội nữa! Dù cậu ta có hận cô thì cô cũng phải cho cậu ta biết mọi chuyện. Dấu diếm cậu ta cả đời, cô không làm được! Nếu cậu ta không trách cô ban đầu đã lợi dụng cậu ta thì tốt, không thì biết làm sao? Mọi việc cứ thuận theo ý trời đi!
-Em cũng mệt rồi, nên đi nghỉ một chút đi!_Từ phía sau, thanh âm trầm ấm vang lên, mang đầy sự quan tâm và dịu dàng.
-Em biết rồi!_Cô xoay người, cười ôn nhu với Phong. Hắn vẫn luôn như thế, luôn đem đến cho cô cảm giác an toàn, ấm áp.
-Mà em nói Vũ lát đi cùng với em, là đi đâu vậy?_Hắn đột nhiên nhớ đến lời cô vừa nói, không tránh nổi tò mò hỏi một câu.
-Nếu anh muốn có thể đi cùng!_Nếu hắn đi, có thể trông trừng Vũ, trách việc cậu ta quá kích động mà làm điều gì đó không hay.
-Vậy lát anh đi cùng em! Giờ thì nghỉ đi nhé!_Hắn vừa nói vừa kéo cô vào phòng, ép cô nằm xuống giường, đợi cô nhắm mắt rồi mới chịu ra ngoài.
Bất quá, hắn vừa đi ra mắt cô đã mở thao láo. Sắp đến lúc rồi, làm sao cô có thể ngủ yên được chứ! Dù là nằm trên giường thế này, nhưng tâm tư đã để ở tận nơi nào rồi!
--------------------
-Đến đây làm gì vậy chị Na?_Vừa xuống xe, Vũ đã ngửa cổ thắc mắc. Cậu ta không hiểu tại sao Na lại đưa cậu ta đến công ty của cha mình. Theo cậu ta biết thì nó và Na đâu có quan hệ gì với nhau, đến đây rốt cuộc làm gì?
-Vào trong rồi sẽ biết!_Để lại một câu rồi bước đi không quay đầu lại. Trông cô lúc này thật xa cách. Trang phục lịch sự, hành động trững trạc, giọng nói lạnh băng…Không giống với hồi sáng. Suốt dọc đường đi, cô chưa hề cười lấy một lần.
-Chị ấy làm sao thế anh?_Cậu ta không hiểu, thật sự không hiểu gì hết.
-Anh sao biết được!_Nhìn theo bóng cô, Phong trả lời bâng quơ một câu. Từ lúc tỉnh giậy đến giờ, cô như biến thành người khác vậy!
-A..chị Na ơi đợi em với!_Thấy cô đã đi xa, Vũ liền hò lớn đuổi theo.
……………
-Đông đủ rồi chứ?_Trước cửa phòng họp, Khang đã đứng đợi cô từ bao giờ.
-Chờ em nữa thôi!_Anh nhìn cô cười khích lệ, rồi mở cửa cùng cô bước vào.
Phía trong, tất cả các thành viên trong ban quản trị đã có mặt đông đủ, không thiếu một ai kể cả ông ta. Dù đang vi vu cùng cô tình nhân xinh đẹp, ông ta cũng bị gọi về. Chuyện liên quan đến lợi ích của ông ta, sao ông ta có thể bỏ mặc được!
-Chào mọi người!_Nụ cười trên môi sáng lạn, cô lướt mắt nhìn qua một lượt, cũng cùng dừng lại ở ông ta_Chắc mọi người đã biết mục đích của cuộc họp hôm nay rồi chứ? Có cần tôi phải nói lại không?
-Cô gái! Nói đùa cũng phải có trừng mực. Cô dựa vào cái gì để ngồi vào vị trí chủ tịch này?_Trầm ngâm một lát, cuối cùng “ông Phan” cũng lên tiếng. Trong tay ông ta đã nắm giữ trên 40% cổ phần rồi, số còn lại do những cổ đông khác nắm giữ, mà theo như ông ta biết thì những người đó rất tham lam, ông ta đã từng muốn mua lại cổ phần của họ nhưng họ đưa ra giá quá cao, cô gái này còn trẻ như vậy, khẳng định không thể có nhiều tiền như thế! (Đúng là lão già cổ hủ! Ai nói người trẻ không thể có nhiều tiền?)
-Đơn giản thôi! Dựa vào 50,1% số cổ phần nằm trong tay tôi! Như vậy đủ rồi chứ?_Khoé miệng khẽ nhếch, trên môi cô nở một nụ cười thật cao ngạo, còn có chút khinh thường, mỉa mai nữa. Trong mắt ông ta, cô cũng chỉ là một con bé miệng còn hơi sữa thôi sao? Nực cười!
Lời này vừa nói ra, sắc mặt ông ta liền đại biến. Sao cô ta có thể…Đôi mắt đầy ngỡ ngàng nhìn chằm chằm về mấy lão già bên cạnh. Số cổ phần lớn như thế, không phải ở trong tay họ sao? Tại sao cô gái này lại sở hữu?
Như nhận ra được điều ông ta đang thắc mắc, rất nhanh cô liền cho ông ta câu trả lời:
-Ông Trần, ông Bùi, ông Đặng…Rất cảm ơn vì sự hợp tác của các vị!_Cô hướng đến ba người ngồi gần ông ta mỉm cười.
-Không có gì! Cô Lê khách sáo rồi! Ai trả giá cao thì chúng tôi nhường lại thôi!_Một trong số ba lão già đó đáp lời, hai người kế bên cười còn tươi hơn cô gấp mấy lần. Cô gái này trả giá cao như vậy để mua lại cổ phần của họ, món lợi lớn như thế, mấy con cáo già như các lão sao có thể bỏ qua!
-Cô…rối cuộc là ai?_Đôi mắt “ông Phan” cơ hồ đã muốn lòi ra ngoài. Có thể làm cho mấy lão già kia cười tươi như thế, hẳn là phải có rất nhiều tiền. Nhưng điều ông ta không thể giải thích được là có bao công ty lớn mạnh hơn, sao cô ta không chọn mà lại để ý đến một công ty bình thường như của ông ta?
Cuối cùng ông ta cũng hỏi đến câu này! Cô cũng đang muốn cho ông ta biết đây!
-Ông còn nhớ Phan Ly chứ?_Nét cười trên mặt cô càng rõ hơn, xong lại ẩn chứa nhiều chua xót hơn là vui sướng.
Đôi mắt ông ta đã mở to đến mức không thể to hơn được nữa rồi! Cô ta…Sao cô ta lại biết cái tên này? Cô ta là ai? Là ai mà lại có thể biết? 
Nhìn biểu tình này của ông ta là đủ để cô biết ông ta vẫn còn nhớ, và còn rất rõ là đằng khác. Cứ tưởng ông ta quên lâu rồi chứ? Hừ…
-Ông có biết bao năm qua nó sống thế nào không?
-………….._Không thể nói được gì.
-Có biết bây giờ trông nó ra làm sao không?
-………….._Vẫn là yên lặng. Quá bất ngờ, ông ta chưa thể tiêu hoá nổi. Những người khác cũng nín thở ngồi nghe mặc dù không biết người đang được nhắc đến kia là ai. Nhưng chắc chắn có liên quan đến “ông Phan”, chẳng phải cùng họ sao!
-Khó trả lời quá à? Vậy tôi đổi câu hỏi dễ hơn nhé?_Vừa nói cô vừa bước đến gần ông ta_Chắc ông vẫn chưa quên vợ trước của mình chứ? Bà ấy bây giờ ở đâu? Có khoẻ không?_Còn chưa để ông ta nói lời nào, tiếng cô lại một lần nữa vang lên, nhàn nhạt mà chua chat_Để tôi nói cho ông biết nhé? Bà ấy mất sau khi ông đi vài tháng rồi! Còn “Con gái ông” đã có thể chết nếu như nó không được người ta cưu mang đấy! 
-Cô…cô..thật sự…là ai?_Câu hỏi mấp máy mãi mới có thể trọn vẹn.
-Nhìn tôi có thấy giống ai không?_Cô đưa tay chỉ vào mặt mình, nhếch môi một cái mỉa mai người trước mặt và cũng là mỉa mai chính mình_Rất giống bà ấy phải không? Bởi vì…BÀ ẤY CHÍNH LÀ MẸ CỦA TÔI! Chỉ có điều…Phan Ly trước kia đã chết rồi, đứng trước mặt ông bây giờ là tôi, là Lê Na-con gái của Lê Minh, chứ không còn là con gái của ông nữa!
-Ly?
-ĐỪNG CÓ GỌI TÊN TÔI! Ông không xứng đáng! Ông thử nhớ xem năm đó mình đã làm gì? Bỏ vợ bỏ con, chạy theo người đàn bà khác,…
-Không phải! Cha..
-ÔNG IM ĐI! Mẹ con tôi sống chết ra sao ông còn không biết. Vậy ông lấy tư cách gì xưng cha với tôi? Ha..ha..ha…Sinh ra mà không chăm sóc, nuối nấng…như thế chưa đủ đâu!_Giữa không gian yên ắng, tiếng cười của cô càng vang vọng rõ nét hơn. Như mũi dao xuyên thấu tim gan._Còn nữa! Tôi quên chưa nhắc ông. Chứng cớ ông chốn thuế đã được gửi lên viện kiểm sát rồi. Ông chuẩn bị hầu toà đi là vừa!
Tôi khuyên ông nên thành thật khai báo một chút, như thế có lẽ được giảm nhẹ tội đấy!_Dứt lời, cô quay bước thẳng ra cửa, chỉ bỏ lại một câu phân phó với Khang_Mọi chuyện còn lại anh giúp em đi!
………………
-Chị…Sao lại như thế?_Vừa thấy cô bước ra, Vũ đã xông đến, nắm chặt vai cô mà lắc liên hồi_Tất cả là sao? Chị nói rõ cho em nghe đi! Nói đi…
-Không phải cậu đã nghe hết rồi sao? Tự mình hiểu đi!_Cô lạnh nhạt buông một câu, gạt tay cậu ta ra khỏi vai.
Trước giờ cậu ta vẫn luôn biết cha mình có nhiều cô gái khác bên ngoài, cũng biết cha mẹ mình không hợp nhau. Nhưng đến giờ cậu ta mới biết, cha lấy mẹ vì tiền. Vì tiền thôi, bởi trước đây công ty này là của ông ngoại cậu ta mà! Không ngờ hơn là cậu ta còn có một người chị gái, chính mình và mẹ mình lại là kẻ đi phá vỡ hạnh phúc nhà người khác. 
-Vậy…Những lời trước đây chị nói là thật hay giả? Coi tôi là em trai là thật lòng hay chỉ để lừa gại tôi?
-Ban đầu là tôi lợi dụng cậu!....Còn sau này là thật. Mặc dù không cùng mẹ sinh ra, mặc dù là mẹ cậu đã phá hoại gia đình tôi…nhưng cậu không liên can. Tội lỗi họ gây ra, họ phải trả! Cậu vô tội! Tôi biết nhất thời cậu chưa thể chấp nhận được chuyện này, tôi dấu cậu là tôi không đúng, tha thứ cho tôi hay không cũng không sao. Nếu vẫn coi tôi là chị, thì tối nay đến gặp tôi. Nếu không…chúng ta không ai nợ ai, từ nay không còn bất cứ quan hệ gì hết!
Nhìn cô từ từ rời đi, Vũ thật sự không muốn tin những chuyện vừa rồi chút nào! Cậu chỉ muốn bóp chặt Na lại, ép cô phải thừa nhận mình nói dối, tất cả những lời vừa rồi chỉ là giả thôi, là giả mà thôi…Nhưng cả người cậu đã bị Phong giữ chặt lại, muốn làm gì cũng không thể.
-ANH THẢ EM RA!
-Cậu bình tĩnh lại đi! Cậu cũng nghe hết rồi còn gì. Lỗi là của cha mẹ cậu, cậu và cô ấy không có lỗi gì hết. Cô ấy vẫn coi cậu là em trai mà!_Một mặt giữ chặt lấy Vũ, một mặt không ngừng khuyên nhủ.
-Nhưng chị ấy gạt em, tất cả họ đã lừa dối em!_Như mất hết sức lực cả người cậu ta đứng dựa cả vào Phong.
-Cô ấy cũng là bất đắc dĩ thôi!_Hắn đưa tay vỗ lưng an ủi cậu ta._Tôi biết mình không có tư cách khuyên cậu nên hay không nên tha thứ cho cô ấy, điều đó tuỳ cậu quyết định! Tôi chỉ muốn nhắc cậu một điều, thời gian qua, cô ấy đã luôn yêu thương và quan tâm đến cậu! (Nhìn cảnh này đi! Hai thằng con trai đứng ôm nhau! Ha..ha…Nếu ai không hiểu sự tình thế nào có khi lại nghĩ hai người này thuộc giới tính thứ ba thì chết!) 
------------------
-Em không sao chứ?_Phong tiến đến, ngồi xuống cạnh Na.
-Không sao!_Ánh mắt cô chăm chú nhìn về phía trước, không xác định rõ điểm dừng nằm ở đâu._Cậu ta thế nào rồi?
-Đã ổn! Em…_Chần trừ vài giây, rốt cuộc hắn cũng đem điều thắc mắc trong lòng cất đi. Nếu cô muốn cho hắn biết thì không cần hắn hỏi, nhất định cô sẽ nói. Còn nếu cô đã không nói thì chắc chắn có lí do của cô, hắn tin!
-Chắc là không đến rồi!_Cô nhẹ thở ra một hơi, lấy lại tinh thần mỉm cười đứng lên_Chúng ta về thôi!
-Đừng buồn, sẽ có lúc cậu ta hiểu thôi!
-Em biết! Chỉ là vấn đề thời gian. Em sẽ chờ….
-Chị..Na..!_Phía xa xa phát ra tiếng nói, có chút lưỡng lự, cũng có chút hổ thẹn.
Cô dừng lại, không nói gì nhưng lại nhìn cậu ta thật chăm chú, nét cười rạng rỡ khắp khuôn mặt. Cô không nghĩ cậu ta sẽ đến sớm như thế, nhưng mà bây giờ cậu ta đã ở đây rồi…
-Em xin lỗi! Chị..không giận em chứ?_Đứng cách cô một quãng khá xa, Vũ cúi đầu lên tiếng.
-Nếu tôi giận thì cậu định làm gì?
-Em…
-Lại đây_Nụ cười càng tươi hơn, cô dang tay hướng về phía cậu ta. Tất cả chỉ là quá khứ, vậy thì hãy để nó ngủ yên đi!
Không chần trừ gì nữa, như thế tức là cô đã không giận cậu nữa rồi, cậu chạy thật nhanh đến ôm cô. Cậu thích cảm giác này, được ở bên cạnh người thân của mình thật là tốt!
-Sau này chị không được bỏ em đâu đấy!
-Tôi chỉ sợ đến lúc cậu cưới vợ, chẳng nhanh chóng đẩy tôi ra khỏi nhà ấy chứ!
-Nếu vậy thì đến nhà anh là được!
-Ai thèm!
-Đúng đấy! Anh mơ đi! Chị ấy là của em!
-Gì hả? Của tôi chứ!
-Của em!..
-Của tôi!...
-Của….
Suốt dọc đường về nhà, Phong và Vũ liên tục giằng co, chí choé, tranh giành…Nhưng vui! Niềm vui khi được ở cạnh những người mình yêu thương, quý mếm, làm cho tiếng cười tràn ngập khắp không gian. Thật tốt!
………………
-Cái gì?_Vừa nghe người bên kia nói mấy câu, Na đã nhảy dựng lên_Tìm được rồi sao?
-Các chú sắp đi gặp ông ta rồi. Em về nhanh lên!_Tiếng Khang vội vàng truyền đến.
-Em về ngay đây! Chờ em, không được đi trước đâu đấy!_Cô đáp nhanh vào điện thoại rồi cầm áo khoác vọt ra ngoài.
-Muộn thế này em còn đi đâu?_Thấy cô vội vàng chạy đi, Phong liền kéo cô lại.
-Đợi em về rồi nói đi! Hai người cứ đi ngủ trước, không cần đợi em đâu!_Cô gạt hắn ra, hớt ha hớt hải bước đi. 
-Khoan đã, có cần anh đưa đi không?_Hắn đưa tay gọi với theo nhưng bóng cô đã nhanh chóng khuất sau cửa thang máy rồi. Trước giờ chưa bao giờ thấy cô khẩn trương như vậy, không biết có chuyện gì nhỉ?
Rốt cuộc cũng tìm ra, tìm ra rồi! Hắc Long, người anh em luôn kề vai sát cánh bên cha nuôi trước kia, trong giới giang hồ được đồn là cặp Hắc Long & Bạch Hổ ăn ý nhất về mọi mặt. Rồi trong một phi vụ, họ gặp một người con gái khiến cả hai cùng đem lòng yêu mếm, nhưng bà ấy lại chọn cha nuôi, từ đó Hắc Long mang hận trong lòng, luôn tìm cách trả thù cha. Theo như chú Kỳ nói thì cái chết của vợ con cha nuôi cũng là do Hắc Long gây ra, sau vụ ấy thì không thấy ông ta có động tĩnh gì nữa, gần như là hoàn toàn biến mất khỏi giới giang hồ. Cứ nghĩ mọi chuyện thế là xong xuôi, nhưng không ngờ ông ta lại lần ra tay một lần nữa…
Hôm nay đáng lẽ ra chỉ có các chú đi thôi, nhưng cô và Khang đã bàn trước với nhau là cả hai sẽ lén đi theo nên mới có cuộc gọi vừa rồi. Nếu bị phát hiện chắc chắn các chú sẽ nhốt hai người họ lại, vì thế cô phải về nhanh để cùng Khang tìm chỗ ẩn mình.
-Anh Khang! Mọi người đi chưa?_Vừa xuống khỏi taxi, cô đã lao đến gốc cậy chỗ Khang đang núp.
-Sắp rồi! Nhanh lên!_Anh cũng khẩn trương không kém, vừa nói vừa xoay người lén lút đi về phía mấy chiếc xe đang đậu trước cổng.
-Chúng ta trốn ở đâu?_Cô cũng bám theo sau, nhỏ giọng thắc mắc.
-Cốp xe!_Anh không quay đầu, chỉ đáp gọn một câu, ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại. Tim anh sắp nhảy ra ngoài đến nơi rồi!
Cô biết thế nên cũng không nói nữa, chỉ yên lặng đi theo anh, cũng không ngừng quan sát xung quanh, đến thở cũng không giám thở mạnh.
-Em bên đó, anh bên này!_Anh mở một cốp xe ra, nói nhỏ với cô vài tiếng rồi nhanh nhẹn chui vào bên trong. Cô cũng rất nhanh chui vào cái trước mặt.
Bên trong thật bức bối, khó chịu! Làm cô rất muốn nôn. Nhưng vì cha nuôi, cô sẽ cố gắng chịu đựng.
Không lâu sau xe bắt đầu chuyển bánh. Tốc độ so với bình thường khá lớn, nửa tiếng sau thì dừng lại. Có lẽ là vùng ngoại ô, vì cô có nghe thấy tiếng gió thổi qua tai!
-Đến rồi?_Giọng nói này không phải của các chú, vậy chắc là của Hắc Long. Nhưng sao cô lại thấy có chút quen quen thế này? Chẳng lẽ cô đã từng gặp ông ta ở đâu rồi?
-Chúng tôi hẹn ông thì tất nhiên sẽ đến!_Chú Kỳ! Ngữ khí rất là khinh thường.
-Rất giống Bạch Hổ!_Hắc Long cười rộ lên, còn vỗ tay tán thưởng nữa._Xem ra hắn đào tạo đàn em cũng không tồi!
-Quá khen! Đại ca của chúng tôi không cần mấy lời sao rỗng ấy!_Chú Năm! Cô còn có thể nghe thấy cả tiếng nghiến răng của chú nữa. 
-Ha..ha…Nói hay lắm! Vậy các người hẹn ta là vì chuyện gì?_“Biết rõ rồi còn hỏi! Đồ cáo già!” Trong đầu cô thầm mắng một câu.
-Chuyện gì thì chắc ông cũng đã đoán ra rồi!_Cô thấy giọng chú Kỳ trầm xuống rất rõ, chẳng lẽ sắp hành động?
Nghĩ thế, cô liền đẩy nắp cốp xe lên, nhẹ nhàng trèo ra ngoài, núp sau gốc cây gần đó nghe ngóng tình hình.
-Muốn giết ta sao? Dựa vào mấy lão già các người?_Cô nhìn theo phía giọng nói phát ra, cả người không khỏi cứng đờ ra. Đây không phải người được Jaen gọi là ông La sao? Ông ta chính là Hắc Long? Vậy chẳng phải cô đã ngồi ăn cơm cùng kẻ thù mà không biết sao?
Liếc mắt về phía sau ông ta, cô phát hiện người bên ông ta rất đông, còn các chủ lại chỉ mang có mấy người. Như vậy nếu đánh nhau, chẳng phải người của mình sẽ chịu tổn thất hay sao? Không được! Thù này nhất định phải báo nhưng không thể để những người khác chết oan được! Cô phải ngăn họ lại…
-Đã đến đây thì tất nhiên phải có chuẩn bị rồi!_Chú Năm đưa tay lên búng một cái, từ phía sau không ít người đi lên. Thì ra là có chuẩn bị, làm cô lo hụt!
-Vậy thì mời!_Khẽ nhếch khoé miệng, ông ta hô to một tiếng. Ngay lập tức xung quang ông ta đã được bao kín không một khe hở, người của chú Kỳ cũng nhanh chóng xông lên phía trước.
Khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn. Ánh sáng lạnh lẽo từ ống tuýp sắt, gậy guộc, dao phớ ánh lên hoa cả mắt. Nhưng chí vì cô đứng phía xa nên có thể bao quát được hết thảy. Hắc Long đã ra khỏi vòng bảo hộ của bọn đàn em, bây giờ đang đi lên xe. Ông ta định chuồn sao? Cô không thể để chuyện đó xảy ra! Cơ hội có lẽ không có nhiều! Thế là từ trong chỗ núp, cô lao ra ngoài, xông qua đám người đang đánh lộn kia mà đến.
-Na! Em định làm gì thế?_Đúng lúc này, tiếng Khang hoà cùng âm thanh hỗn tạp xung quang vang lên, làm cô nhất thời giật mình quay đầu. 
Còn chưa kịp nhìn, cô đã lĩnh ngay một nhát chém vào lưng, khiến cô không kịp làm gì ngoài việc lảo đảo ngã về phía trước. 
-NA…._Mọi người nhất thời hoảng hốt hét lên.
Nhận thấy tình hình có vẻ không tốt lắm, cô cố gượng người giậy, vừa đánh trả đám người đang xông tới, vừa hướng mọi người nói lớn:
-Cháu không sao đâu! Mọi người đi trước đi!
-Sao hai đứa lại ở đây?_Một bên chống đỡ, một bên chú Kỳ gắt lên, cơ hồ có thể thấy rõ sự giận dữ cũng như lo lắng trong lời nói._Khang, mau đưa Na về ngay!
-Cháu đang cố!_Lúc này, Khang cũng đã bị một đám đông vây quanh. Không nghĩ đến người của bọn chũng lại đông như vậy, bây giờ Na lại đang bị thương, không biết có chống đỡ nổi không?
-Đừng lo cho cháu! Mọi người nhanh đi đi! Nhanh lên!..._Lời nói còn chưa hết, phía sau cô đã phải nhận thêm một gậy nữa, càng làm máu chảy ra nhiều hơn, khiến cơn đau lan ra khắp người, cả thân hình lại lảo đảo ngã xuống lần nữa.
Tim ai nấy đều như lao ra khỏi lồng ngực, cả đám bị doạ cho sắc mặt trắng bệch. Bé Na bảo bối của bọn họ bị người ta đả thương, làm sao có thể bỏ mặc mà đi được chứ! Ngược lại, máu nóng trong người càng bốc lên cao, điên cuồng mà lao đến đối phương. Kẻ nào làm tổn thương bé Na của bọn họ thì kẻ đó phải trả giá!
Mắt nhìn thấy mọi người càng hăng hái hơn, cô muốn hét thật to lên nhưng lại không thể, phía sau rất đau, cơn đau như thấm vào tận sương tuỷ, chỉ cần động nhẹ đã lan ra khắp người. Khoé miệng mấp máy vài tiếng như muỗi kêu rồi chìm vào bóng tối. Cô ngất lịm, chính xác là đã bất tỉnh!

Chap10: Biến cố!
“Na đang ở trong một thế giới tuyệt đẹp, cây cỏ tươi tốt, không khí trong lành, khắp nơi tràn ngập ánh sáng ấm áp. Gió mát từng cơn thổi qua tai, mang theo tiếng sóng từ rất xa truyền đến…nhẹ nhàng, bình yên. Đây là đâu? Thiên đường chăng? 
-Na!_Bỗng cô nghe thấy tiếng ai đó gọi mình. Giọng nói này…
-Cha?_Quay đầu thật nhanh. Người ấy đứng trước mặt cô, đưa lưng về phía ánh sáng chói mắt kia, khiến cô không thể nào nhìn rõ được khuôn mặt.
-Con không nên đến nơi này!
-Vì sao ạ? Nơi này rất đẹp mà! Con thật sự muốn ở lại đây!
-Sẽ không đâu!_Dù không rõ ràng lắm, nhưng cô vẫn có thể hình dung ra nụ cười hiền từ trên khoé miệng cha. Đã rất lâu rồi cô chưa được ngắm nó!_Còn rất nhiều người đang chờ con quay trở về, con không muốn làm cho họ đau lòng chứ?
-Nhưng con thích bên cha!
-Con gái ngoan! Nghe lời ta quay về đi! Cũng đừng nghĩ cách trả thù cho ta nữa. Ta không muốn vì ta mà con bị tổn thương! Chỉ cần con có thể sống tốt là ta vui rồi!
-Nhưng ông ta đã…_Cô còn chưa nói xong thì hình bóng phía trước dần nhạt đi, phảng thất trong gió lời dặn dò của cha.
-Không được cãi lời cha! Con phải nhớ rõ: bất luận thế nào cũng phải nghĩ đến bản thân, không được trả thù nữa! 
-Cha ơi!.Cha..Không!.._Cô vội vàng đưa tay ra bắt nhưng lại chẳng được gì, khiến cô mất đà bổ nhào ra mặt đất.”
Bàn tay trong không vung liên hồi làm cơn đau bỗng nhiên ập đến, mồi hôi từng giọt đọng lại bên thái dương quyện cùng chất lỏng chảy ra từ khoé mắt. Cơn đau như chém rách cơ thể, chạy dọc theo sống lưng ra khắp tứ chi. 
Khó khăn lắm cô mới có thể mở mắt ra, ánh đèn sáng trói đập thẳng vào mắt khiến cô phải nheo mày một lúc mới có thể thích ứng được. Lại phát hiện mình đang ở một nơi lạ lẫm.
Căn phòng rộng lớn, xa hoa, bày biện rất nhiều đồ đắt tiền, được ánh đèn chiếu rọi càng trở nên chói mắt. Đây là nơi nào? Sao cô lại ở đây?
Cô còn nhớ khi mình ngất đi, xung quang có rất nhiều người mà, bây giờ lạ chẳng có ai là như thế nào? Là ai đã đưa cô đến đây? Mọi người có ai bị thương không? Đã về nhà an toàn chưa?...Cô thật sự rất muốn biết những điều ấy, liền chống tay ngồi lên. Không nghĩ đến còn chưa nhích được chút nào, lại một cơn đau ập đến khiến cô ngã phịch xuống giường, màu máu đỏ tươi cơ hồ đã thấm ra cả bên ngoài lớp gạc băng miệng vết thương. 
Đau..quá! Tuy rằng không phải mới bị thương lần đầu nhưng vết thương nặng thế này vẫn là lần đầu tiên. Trước kia, dù cô chỉ bị đau chút xíu thôi, cũng sẽ có người chạy đến hỏi thăm xem cô hết đau chưa, muốn ăn cái gì, muốn làm gì…họ sẽ làm giúp. Cha nói đúng! Họ rất yêu thương cô, chắc chắn lúc này cũng đang rất lo cho cô! Nếu cô theo cha…có lẽ họ sẽ giận cô lắm!
Vậy thì cô sẽ nghe theo cha, không trả thù thì không trả thù! Dù Hắc Long có vào tù hay chết thì sao? Cha cũng chẳng sống lại được. Cứ thù oán tiếp nối như thế thì đến bao giờ mới dứt? Chi bằng sớm một chút kết thúc, như thế có lẽ tốt hơn!
-Tỉnh rồi sao?_Vừa nghe phía cửa phòng phát ra tiếng nói, cô liền đưa mắt về phía đó. Đôi mắt liền trừng lên, tỏ vẻ không muốn tiếp khách rồi quay mặt đi. Giờ thì cô đã biết ai là người mang cô đến đây rồi!
-Ta nên gọi cô bé là Lili, Lê Na hay…Phan Ly đây?_Ông ta đi vào trong, chậm rãi ngồi xuống ghế bành chính giữa phòng, ánh mắt nhìn cô đầy toan tính.
Ông..ta…Sao ông ta biết được? Chẳng lẽ ông ta điều tra cô? Như vậy không phải ông ta cũng biết về Vũ, về Phong? Có khi nào ông ta làm hại họ không? Không được!...Không thể được! Không thể để họ vì cô mà bị liên luỵ được!
-Ông.. A.a.._Cô dùng sức quay người về phía ông ta, thân hình khẽ động lại khiến vết thương chảy máu nhiều thêm. Đau quá!_Làm..sao ông biết?_Khó khăn mở miệng.
-Nếu ta muốn thì có thứ gì không thể biết? Con gái…
-Tôi không phải con gái ông!_Ông ta chưa nói xong đã bị cô chặn họng. Ông ta nghĩ gì mà lại gọi cô như thế? Kẻ giết chết cha mình có thể gọi mình là con gái sao? Ông ta không cảm thấy hổ thẹn, cắn dứt lương tâm khi đứng trước mặt cô à?
-Con gái! Đừng ngang bướng như thế! Sớm muộn gì con cũng là con dâu ta không đúng sao?_Ông ta không những không giận, khoé miệng còn giương lên ý cười, nhìn cô nhàn nhã mà nói.
-Tôi nghĩ ông đã hiểu nhầm gì rồi! Tôi với con trai ông hình như không quen biết thì phải! Đến người đó mặt mũi thế nào tôi cũng không biết…ông nghĩ sao lại nói tôi sắp thành con dâu ông vậy?_Cô khinh bỉ tặng cho ông ta cái nhếch mép.
-Thật sao?...._Ông ta nhìn cô thật sâu, một lát sau liền đứng dậy, hướng cửa phòng mà đi, còn không quên bồi thêm một câu lúc tới ngưỡng cửa_Con gái, nghỉ ngơi thật tốt chờ ngày làm con dâu ta đi! Ha..ha.. Người đâu! Mau vào chăm sóc cô chủ!
Điệu cười thật ghê tởm! Cô hung hăng mắng **** trong lòng vài câu. Nếu ông ta nghĩ có thể ép buộc cô thì ông ta đã sai rồi đấy! Đợi khi cô hồi phục lại chút sức lực, dù ông ta có bố trí canh gác thế nào thì cô nhất định cũng sẽ tìm cách thoát ra, sao có thể nằm đây mà đợi làm con dâu ông ta! Có người cha như thế, không biết con trai ông ta sẽ thế nào?...Vô sỉ hơn ông ta chăng?....
Thực ra cô đã không biết rằng từ lúc cô nhận lời bên Phong, cô đã bị theo dõi rồi! Và khi điều tra về cô, ông ta vô tình biết được cô lại là con gái nuôi của Lê Minh-kẻ thù không đội trười chung mà ông ta mới thuê người giết, hơn nữa còn tra được chuyện cô làm người mẫu quảng cáo của một tạp trí khá nổi tiếng. Thế là ông ta tìm cách gặp mặt cô, sau khi nói chuyện vài lần thì thấy rất thích hợp làm con dâu mình. Nên ông ta chủ động để lọt tung tích của bản thân ra ngoài, nếu không..sao đám người của Lê Minh có thể tìm ra được chứ!
---------------------
Từ buổi tối Na vội vàng chạy ra ngoài, qua cả đêm cũng không thấy về, La Phong vô cùng lo lắng. Hắn gọi điện cho cô…không ai bắt máy cả. Lần này hắn thấy rất lạ, trong đầu luôn có cảm giác cô đang gặp nạn, rất cần hắn ở bên nhưng hắn lại không làm được.
Trời ơi! Đầu hắn đã muốn nổ tung lên rồi mà thằng nhóc Vũ kia còn không chịu yên phận, cứ chạy tới chạy lui, kêu lên kêu xuống đòi gặp chị, còn nói tại hắn để cô đi, bây giờ không tìm được cô là lỗi của hắn. Được rồi…thì là lỗi của hắn. Của hắn hết! Bao nhiêu tội lỗi hắn đều nhận hết, chỉ cần cô xuất hiện lại là được! 
Có biết hắn đã không ngủ bao lâu rồi không? Suốt mấy tuần nay lúc nào hắn cũng ôm lấy cái điện thoại, không rời nửa bước, ăn uống thì qua loa, bỏ bê bản thân không chịu chăm sóc, cả râu ria cũng không cạo, đôi mắt lại đỏ ngầu, quầng thâm hiện rõ vì thiếu ngủ, trông hắn không khác gì mấy gã thất tình cả! 
Nhìn hắn như vậy, dù có giận hắn đến mấy thì Vũ cũng không thể đành lòng làm ngơ được. Đứng một bên thở dài ra một hơi, cậu lo lắng cho chị thì hắn còn lo hơn cậu cả chăm lần ấy chứ!
-Anh Phong! Gần 5giờ sáng rồi, cả đêm anh không ngủ, em nghĩ anh nên đi nghỉ đi!
-Không cần lo cho tôi, cậu về phòng đi!
-Nếu biết anh như thế, chị ấy sẽ đau lòng lắm đấy!
-…….._Hắn không nói gì, mắt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Khuôn mặt xinh đẹp ấy…Nụ cười tươi sáng ấy…Hắn nhớ biết bao! Nếu bây giờ cô đứng trước mặt hắn, hắn sẽ không ngại ngần gì mà đem cô nhập vào thân thể mình, để cô không còn có thế chạy lung tung nữa! 
Vũ không làm phiền hắn nữa, nhẹ nhàng đi ra ngoài, khép cửa lại. Màn hình vừa đen đột nhiên sáng rực lên kèm theo tiếng chuông điện thoại làm Phong chợt giật mình, không nghĩ ngợi gì liền nhận ngay, ngữ khí vô cùng khẩn trương:
-Alo?
-Là ta đây con trai!
Vừa nghe người thấy người kia không phải cô, giọng hắn liền trở lại mệt mỏi, bất cần đáp:
-Tìm con có gì không?
-Trưa nay về nhà ăn cơm cùng ta được không?
-Có việc gì cha nói luôn đi, con không có thời gian!
-Bây giờ con bận đến nỗi ngay cả thời gian ăn với cha mình một bữa cơm bình thường cũng không có sao?
-Nếu chỉ là bữa cơm bình thường thì khi khác chúng ta ăn cũng được, cần gì phải vội vàng!
-Thôi được…Ta có chuyện liên quan tới con cần nói. Buổi trưa về nhà gặp ta!
-Có quan trọng lắm không?
-Với ta thì không! Nhưng ta đoán, có lẽ “Khá quan trọng” với con đó!
-Con sẽ về!_Nói xong không đợi người kia có thêm bất kì phản ứng gì, hắn liền cúp máy. Cơ bản là hắn không muốn nhiều lời với ông ta. Chẳng phải vì không muốn giáp mặt ông ta mà hắn dọn ra ngoài sống sao? Tuy nói là hắn còn chưa học xong cấp III, nhưng mà bản lĩnh của hắn lại rất lớn, con mắt đánh giá thị trường cổ phiếu lại không tệ, thế nên kiếm tiền với hắn không thể coi là khó được! Chỉ chờ hắn đồng ý, không biết sẽ có bao nhiêu công ty muốn mời hắn về làm việc. Bất qua, hắn không thích! Nếu làm, hắn sẽ tự mình làm chủ, cần gì phải làm thuê cho ai! (Anh nói rất hay! Hay quá trời luôn á!)
……………….
-Ta còn tưởng con sẽ không về!_Người đàn ông trung niêm ngồi trong bàn ăn, nhìn thấy Phong vào thì khẽ giương khoé miệng lên tiếng.
-Con không nói là không về!_Hắn là người biết giữ chữ tín, đã nói là phải làm.
-Tốt lắm! Chúng ta dùng bữa trước đã!_Ông ta ha.ha vài tiếng, vung tay cho người giúp việc bê đồ ăn vào.
Trong chốc lát, cả một bàn toàn cao lương mĩ vị được bầy ra, chỉ có điều: Không có món nào hợp khẩu vị hắn cả! Về những gì chỉ liên quan đến bản thân hắn, hắn tin chắc người hắn vẫn gọi là cha này hoàn toàn không biết một chút gì.
Hắn nhấp một chút rượu, chậm rãi mở miệng:
-Vào chủ để được chưa, CHA?_Chữ cuối cùng là hắn cố ý nhấn mạnh lên, thanh âm kéo dài lạnh lẽo.
-Con không để ta ăn xong mới hỏi hay sao?_Ông ta ngừng ăn một chút, ngẩng đầu nhìn về phía hắn, ánh mắt hơi nheo lại, đưa tay nâng ly với hắn.
Khẽ hừ lạnh một tiếng, hắn liếc mắt qua cha mình rồi không thèm để ý gì nữa mà đem toàn bộ rượu trong ly uống cạn. Nhưng mà…hắn thấy có gì đó không ổn! Cụ thể là không ổn chỗ nào thì lại không giải thích được. 
Trầm mặc một lát, hắn thấy cơ thể dần dần nóng lên, cổ họng có chút khô rát. Tuy hắn không phải loại ngàn chén không say nhưng vài chai thì cũng không thành vẫn đề; vậy mà hôm nay mới có một ly, hắn đã thấy khó chịu rồi. 
Ông ta thấy vậy, khoé miệng lại chẫm rãi nhếch lên, ánh mắt thâm thuý nhìn con trai:
-Ta thấy con không được khoẻ, có cần ta kêu người đưa về phong không?
-Không…Con tự đi!_Hắn khàn giọng nói mấy chữ rồi nhanh chóng rời bàn ăn, hướng phòng của mình mà đi tới.
…………………
Na nằm cuộn người trên giường, cả người nóng như giữa mùa hè, cổ họng sớm đã khát khô. Cô đang cố kiềm chế bản thân mình lại. Từ lúc ăn xong bữa trưa hôm nay, cô đã thấy trong người không ổn rồi. Lúc này thì cô đã biết bọn họ cho cái gì vào thức ăn rồi. Chính là thứ làm tăng ham muốn của bản thân người ăn vào hay người ta còn gọi ngắn gọn là…”Xuân dược” ấy!
Cô thật không ngờ ông ta nói muốn cô làm con dâu lại chính là dùng cách này. Đê tiện, vô liêm sỉ! Nóng quá! Đúng rồi, có lẽ nước lạnh sẽ khiến cô tỉnh táo hơn chăng? Vừa nghĩ, cô vừa vất vả ngồi lên, cả người lúc này đã toát đầy mồ hôi. Nếu cô không nhanh thì chỉ sợ tên kia đến mất, lúc đấy thuốc phát tác dụng, cô có muốn cũng khó lòng mà giữ được lí trí!
Đúng lúc cô đang nhanh nhanh chóng chóng chạy về phía phòng tắm, cửa phòng đột nhiên bật mở, làm cô hoảng hồn, mà cái người bước vào kia, lại càng làm cô hoảng loạn hơn nữa. Chẳng phải…là Phong, là La Phong của cô sao? Sao hắn lại ở đây? Lại còn vào cái lúc này cơ chứ! Nhìn hắn lúc này…cô thật không thể chế ngụ bẩn thân được rồi! Mà hắn, hình như cũng vậy thì phải?
Người con gái hắn ngày đêm nhớ mong không phải đang ở trước mặt hắn đây sao? Lúc này, hắn không để ý đến việc vì sao cô ở đây, cũng như bản thân đang khác thướng, rất nhanh đi về phía cô………
(Mọi chuyện tiếp theo cho mình miễn nhé! Thứ nhất: Chưa đủ tuổi! Thứ hai:Mấy cái này không tốt, không nên nghĩ đến!........)
--------------------
Cảnh vật có vẻ sáng sủa hơn mấy hôm trước rất nhiều, trên nền trời cũng không phải là cả một màn mây dày đặc che kín mọi lỗ hổng nữa, thay vào đó là những dải nắng hiếm hoi của mùa đông, nhàn nhạt phủ lên mọi thứ. Gió khẽ lay cành lá, nhìn thì có vẻ yên bình lắm, ai biết tương lai sẽ thế nào chứ!
Na khẽ cựa mình, không nghĩ đến lại xuất hiện một trận đau đớn ở lưng. Hình như…vết thương mới lành, còn chưa kịp lên da non lại rách ra rồi thì phải?! Sao lại như thế? Đến đây, đầu óc cô chợt “Oanh” một tiếng, giật mình mở mắt nhìn khắp xung quanh.
Chuyện…này…là thế nào? Không lẽ hôm qua đã xảy ra cái gì rồi sao? Cô nhớ bọn họ bỏ thuốc vào thức ăn của cô, sau đó cô muốn đi tắm nhưng đột nhiên Phong lại xuất hiện, lao vào cô, rồi…rồi….A.a.a….Không lẽ…chết cô rồi! Lúc ấy đầu óc cô đâu còn minh mẫn nữa, ai biết được người đó có phải Phong hay không, nếu chỉ là ảo giác…vậy cô không phải đã có lỗi với hắn à? Chỉ cần nghĩ đến đây là tâm trí cô bắt đầu bấn loạn, ngay cả những cơn đau do vết thương truyền đến cũng không thể giúp cô tỉnh táo nổi! Phải làm sao đây? 
Lúc này, cái người bên cạnh đột nhiên động đậy, đem cánh tay vòng qua eo cô, vùi đầu vào gáy cô thở nhè nhẹ, khẽ gọi tên cô một tiếng, làm cô càng bấn loạn hơn, muốn ngồi lên lại không cựa quậy nổi, muốn đem đá tên bên cạnh này xuống đất cũng không đủ sức. Khoan đã! Tại sao…hắn lại biết tên cô?
-Na…Anh yêu em!_Giọng nói này…sao lại quen như thế? Là…Phong sao?
Khó khăn lắm cô mới có thể xoay người lại, mặc dù sẽ khiến vết thương nặng thêm nhưng cô cam tâm, cô thật sự muốn biết đây có phải là Phong không. Chỉ sợ không phải…
Cho đến khi đem toàn bộ khuôn mặt người đó thu vào trong mắt, cô mới thầm thở phào, trong lòng rớt xuống hòn đá đang đè nặng. Đúng hắn rồi! Đôi mắt này…Cái mũi này…Còn có đôi môi này nữa..Cô nhớ biết bao nhiêu! Nhưng trông hắn tiều tuỵ quá! Dưới mắt có cả quầng thâm rõ như vậy, khuôn mặt hốc hác quá...Tại sao hắn lại không biết chăm sóc cho bản thân như thế? Vì lo cho cô sao? Thật ngốc!
-Em cũng yêu anh!_Cô khẽ mỉm cười, nhẹ vuốt từng đường nét trên khuôn mặt hắn cho thoả nỗi nhớ bao ngày nay.
Cảm nhận có bàn tay ai đó đang di chuyển trên mặt mình, hắn mơ mơ màng màng bắt lấy, giữ nó ở yên một chỗ, lại tiếp tục ngủ. Cô nhìn biểu tình của hắn mà không khỏi buồn cười, nén cũng không nổi mà phát ra cả tiếng. Nhưng cũng vì thế mà lại động đến vết thương kia. Cô “A” lên một tiếng rồi nhăn mày cố chịu đựng. Cô không muốn phá hỏng giấc ngủ của hắn!
Nhưng dù cô có không muốn thì hắn cũng đã nghe thấy, cánh tay đặt ở eo cô siết chặt lại, đôi mắt dần mở ra…
-Na?..._Ánh mắt hắn chăm chăm nhìn vào người con gái trong lòng, không thể tin nổi việc này. Nhưng mà nụ cười kia lại nói cho biết đây không phải mơ mà hoàn toàn là sự thật! 
Ừ thì là thật! Nhưng mà hắn không thể tin được…hôm qua…hai người họ…Hắn là cái loại người gì thế này? La Phong, không phải người! Mày là đồ cầm thú! Tại sao mày có thể làm thế với người mày yêu thương được? Trong lòng hắn không ngừng mắng **** bản thân, lại càng đau lòng hơn nhìn cô:
-Anh..xin lỗi!_Ngoài câu này ra, hắn không biết mình còn có thể nói cái gì?!
-Không phải tại anh mà! Hơn nữa..em không có trách anh đâu!_Cô cúi đầu không dám nhìn hắn, nhỏ giọng nói, hai má đã trở nên ửng đỏ lên rồi.
-Ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn nhé?
-Không cần phải vội thế đâu!_Nghe hắn hỏi thế, cô không khỏi sửng sốt. Cái này…khụ khụ…hình như bọn họ chưa có đủ tuổi nha! Làm sao mà đăng kí được?
-Đừng lo! Cha anh có quen người ở đó, chắc không vấn đề gì đâu!_Hắn thật sự thấy rất có lỗi với cô, vì thế sau này nhất định hắn sẽ yêu thương, chăm sóc cô thật tốt!
Bị hắn ôm chặt vào lòng, ngày thường thì không sao…nhưng lúc này thì cô lại thập phần thấy không tự nhiên. Bởi vì…khụ..khụ...Không nói cũng biết rồi đấy! Mặt cô lại càng nóng hơn, trông không khác ăn phải ớt tươi là mấy, vội vàng quay người đi. Nhưng vì không nhớ đến vết thương kia mà lại đụng vào nó:
-A..!_Đôi mày cô nhăn lại thật chặt, cắn môi mà chịu đau.
-Em sao thế?_Hắn thấy vậy liền khẩn trương lên, bật người ngồi giậy. Lúc này hắn phát hiện tay mình có dính chút máu tươi, vội quay lưng cô lại: Một vết thương thật dài, kéo từ bả vai đến giữa lưng, đang rơm rớm máu. Cái này là sao? Tại sao cô lại để mình bị thương như thế? Hắn vừa giận vừa đau lòng đem cô ôm lấy, hết sức nhẹ nhàng để không động vào vết thương kia._Có đau lắm không?
-Không sao đâu! Chỉ là vết thương ngoài da thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn mà!_Hắn vì cô mà lo lắng, làm cô cảm thấy thật hạnh phúc biết bao, nhìn hắn cười ngọt ngào.
-Em còn nói!_Hắn trừng mắt nhìn cô, rồi buông cô xuống_Anh ra ngoài một lát!
-A.a.a…..!_Hắn vừa đứng lên thì nghe thấy cô hét chói tai, vội vàng nhắm mắt lại, ôm chặt lấy cái chăn, miệng không ngừng lầm bà lầm bầm_Không thấy gì hết! Không thấy gì hết!...
Hắn nhìn lại mình, cả người khựng lại, khoé miệng giật giật nhất thời không biết nên nói gì. Là hắn đã quên…à.ừ..thì là hắn..hắn..chưa có mặc đồ! 
(Xong cái đoạn này mà muốn die quá trời! Dù không tình nguyện nhưng vì để câu chuyện không bị đứt mạch nên mình đành phải viết thôi. Với lại không có đoạn này thì sẽ không có những chuyện tiếp theo. Mọi người đừng trách mình vì cái đoạn hơi đen tối này nhá!)
-------------------
-Há miệng ra nào!_Phong đưa một muỗi cháo đến trước miệng Na sau khi đã làm công tác hạ nhiệt, (Tức là thổi cho nguội bớt ấy!) cười dịu dàng dỗ cô ăn.
Cô ngoan ngoãn làm theo, đem muỗi cháo kia nuốt vào, nhiệt lượng từ nó toả ra làm cả người cô ấm áp hẳn lên. Đựa người khác chăm sóc thật tốt, được người mình yêu chăm sóc lại càng thích hơn! Câu này rất đúng nha! Thế giới của cô lúc này chắc chỉ có tồn tại một màu duy nhất là màu hồng thôi á!
-Con dâu của ta thế nào rồi?_Đang chìm trong hạnh phúc ngập tràn thì có tiếng nói phá hoại vang lên.
Cô đưa mắt nhìn lên. Là ông ta! Đã mấy ngày rồi ông ta không xuất hiện, cô cơ bản là đã quên mất sự tồn tại của ông ta. Hôm nay ông ta lại đến đây, không biết có chuyện gì nữa?
-Cảm ơn cha quan tâm! Cô ấy đã khoẻ lên nhiều rồi!_Hắn không thèm để tâm đến ông ta, nhàn nhạt mở miệng đáp lại, tay vẫn tiếp tục múc cháo.
Nghe Phong gọi một chữ “Cha”, trong đầu Na không khỏi khinh ngạc một trận. Vậy là..ông ta là cha của hắn sao? Thật là cha con sao?
-Thế thì tốt, chờ con dâu khoẻ lại ta sẽ tổ chức đám cưới cho hai đứa!_Ông ta khẽ động khoé miệng, đối lại ánh mắt trân trối của Na bằng một cái nhìn bình thản_Nghỉ ngơi tốt nhé con dâu!
Sau khi ông ta đi rồi, Na liền đưa mắt nhìn Phong, biểu tình không thể tin được trừng mắt hỏi hắn:
-Ông ta..là cha anh sao?
-Ừm!_Hắn khẽ gật đầu, không quan tâm lắm tiếp tục múc cháo cho cô ăn. Nhưng lại thấy cô đờ người ra, có vẻ không ổn lắm_Em không sao chứ?
-Không sao!_Cô thuận miệng đáp một câu, nhìn hắn một cách khó hiểu, rồi mỉm cười yếu ớt nói với hắn_Em nó rồi, em muốn nghỉ ngơi!
-Được rồi, vậy em ngủ một chút đi nhé!_Hắn vừa nói vừa đặt bát sang bên cạnh, rồi đỡ cô nằm xuống, kéo chăn đắp lên người cô thật cẩn thận.
Cô nhắm mắt lại, nhìn có vẻ bình yên nhưng trong lòng lại đang bắt đầu nổi sóng gió. Họ là cha con..thực sự là cha con! Cô không thể làm con dâu ông ta được, cũng không thể ép Phong từ cha mình được. Phải làm sao đây? Làm sao mới tốt đây?

Chap11: Tạm biệt!
Trả qua gần 2 tháng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, rốt cục vết thương của Na cũng đã lành hẳn, không để lại chút dấu tích nào, có thể ra ngoài đi lại mà không phải suốt ngày nằm trên giường nữa. Vào thời điểm này trong năm, thông thường là cô đang đi săm đồ tết với mọi người rồi. Ở nhà cái đám anh em kia còn bày đặt cả gói bánh trưng với làm mứt nữa. Tuy không khoé tay lắm nhưng được cái ăn khá ngon, cũng coi như không phí công. Còn nữa, đêm 30 thì toàn bộ mọi người tụ tập lại bên nhau, bắn pháo hoa ong cả tai, cười nói hết sức vui vẻ…Nhìn cảnh sắc bên đường, cô rất muốn chạy một mạch về nhà!
-Anh Phong!_Cô tựa vào vai Phong, thấp giọng kêu một tiếng.
-Muốn ăn gì sao?_Hắn dịu dàng nhìn cô. 
-Không!_Cô cúi đầu đáp lại, có chút xấu hổ. Quả thực dạo này cô có ăn “Nhiều hơn một chút” so với bình thường. Nhưng mà vừa rồi cô mới ăn mà, hắn có cần lúc nào cô gọi là lại nghĩ cô muốn ăn thế không?_Em..muốn về nhà!
-Về nhà?_Hắn ngạc nhiên hỏi lại, rồi lại thấy có cảm giác không an tâm trong lòng_Em không muốn ở bên anh sao?
-Không phải thế!_Hắn hiểu sai ý rồi!_Em chỉ muốn về thăm mọi người thôi! Đã lâu không gặp, em..nhớ họ!
-Thế à!_Hắn thở phào nhẹ nhõm, siết chặt tay ôm cô chắc hơn_Vậy lúc nào đi thì nói với anh, anh sẽ về cùng em!
-Ừm!_Cô khẽ gật đầu, vùi vào lòng hắn hưởng thụ hạnh phúc ít ỏi sắp kết thúc này. 
………………...
Không khí tết quả thật là càng gần càng náo nhiệt hơn! Từ đầu ngõ đến trong nhà, đâu đâu cũng thấy cờ hoa, đèn điện giăng chit chit. Vào buổi tối lại càng rực rỡ, đẹp đẽ hơn! Làm cho ai nấy cũng xôn xao cả cõi lòng, chờ mong đêm cuối năm được quay quầy bên gia đình, vui vẻ cười đùa về những chuyện đã qua trong năm cũ, chào đón một năm mới tốt lành hơn!
Haizz…thế mà trong đại gia đình toàn đàn ông con trai này lại chẳng có chút gì gọi là có cả! Nhà cửa trang hoàng hết rồi đấy, bánh kẹo, đồ ăn cũng chuẩn bị đầy đủ cả, ai nấy đều đã có mặt cả rồi, chỉ còn thiếu có một người thôi…nhưng cũng đủ để tết chẳng ra tết rồi!
-Chú Kỳ…cháu không có ăn nổi!_Một anh chàng chán nản bỏ bát xuống.
-Cháu cũng thế! Không có bé Na ở nhà thì tết nhất làm cái gì nữa?!_Một người khác phụ họa theo, đem miếng thịt vừa định ăn bỏ lại bát.
-Bao giờ mới về đây? Na ơi, anh nhớ em sắp chết rồi!_Thêm một người nữa kêu la.
…..
-Mấy đứa đừng có nói nữa! Các cháu tưởng chú không nhớ nó à?_Chú Kỳ lúc này cũng thở dài, buồn rầu lên tiếng_Không biết có khoẻ không, gọi điện báo mỗi một câu “Không sao” là cúp máy luôn, làm chú tức chết mà! Haiz…Thôi ăn cơm đi, nhanh lát nữa còn đốt pháo nữa!
-Hix..Có gì vui đâu mà đốt!_Cả đám lại cúi đầu cảm thán.
Đột nhiên lúc này có tiếng gọi phấn khích của anh chàng Khang từ bên ngoài vọng vào:
-MỌI NGƯỜI MAU RA ĐÂY ĐI! BÉ NA..BÉ NA VỀ RỒI NÈ....
1s..2s..3s…Cả một đám người từ trong nhà chạy loạn ra ngoài, ai nấy cũng như phát điên, miệng cười thật lớn, còn không ngừng kêu hò:
-Na ơi anh nhớ em quá!
-Nếu em còn không về, anh sẽ cầm dao đi khắp nơi tìm đó!
…..
Nhưng mà lúc nhìn thấy cô nắm tay Phong đi vào trong, ai nấy đều trở nên ngây ngốc, nhất thời đứng đơ không nói được gì, mắt trợn tròn, miệng há lớn tới nỗi nhét vừa cả quả trứng gà luôn. Làm sao mà tin được khi bình thường cô không cho ai có hành động quá thân thiết với mình, giờ phút này lại đang nắm tay một thằng nhóc trở về nhà! Mắt họ có vấn đề rồi hả?
-Đừng có nhìn em như thế! Lạ lắm à?_Cô cười rạng rỡ nhìn họ, nghiêng đầu thắc mắc.
Ai ngờ tất cả đều đồng loại gật đầu cái rụp, còn không quên phụ hoạ chỉ tay về phía Phong, khiến khoé miệng hắn đang cười cũng phải giật giật mấy cái.
-Chào..mọi người! Em là La Phong..bạn trai của Na!
Những ánh mắt kia lại đồng loạt nhìn sang Na như muốn hỏi: Thằng nhóc này bị hoang tưởng à?
-Anh ấy đúng là bạn trai em!_Cô nhìn hắn, mỉm cười hạnh phúc gật gật đầu, rồi lại hỏi_Thế mọi người không định cho bọn em vào nhà à?
Lúc này cả đám mới tỉnh lại, nhanh chóng hò hét chói tai:
-Nhanh lên, nhanh lên! Lấy thêm bát đũa, hâm lại thức ăn cho bé Na nào!..
-Vào nhà thôi em rể!_Khang tiến lại, tươi cười hiếu khách với Phong.
-Này! Sao anh lại gọi thế? Bọn em còn chưa có lấy nhau mà!_Na có chút đỏ mặt, lấy tay đập một cái vào vai Khang cho bớt ngượng.
-Em mà cũng biết ngượng à?_Anh liếc cô một cái rồi quay sang Phong_Anh nói này em rể, sau này em phải quản lí nó cho tốt vào đấy, đừng để nó động một chút là dùng bạo lực.
-Vâng, em sẽ quản tốt!_Phong tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời, cười cười nhìn Na, khiến cô càng đỏ mặt hơn.
-Anh Khang! Anh muốn đón năm mới trong bệnh viện không?_Cô nghiến răng nghiến lợi, nắm tay dơ lên thể hiện ý muốn chuyển ngượng ngùng thành sức mạnh.
-Đấy thấy chưa? Anh không muốn ăn tết trong viện đâu, phải chuồn lẹ đây!_Khang co giò chạy nhanh vào trong, còn không quên bồi thêm vài câu.
-Anh đứng lại cho em! Mau đứng lại…._Cô vốn định đuổi theo nhưng ngay lập tức đã bị ai đó giữ lại.
-Ngoan nào! Vết thương vừa mới lành, em đừng có chạy lung tung nữa!
Ak…là mới lành sao? Bác sĩ nói chỉ cần nghỉ ngơi 2tuần, hắn liền bắt cô không được ra ngoài gần 2tháng, làm cô buồn muốn chết! Cứ khi nào hắn từ trường học trở về, đảm bảo lần nào mở mắt cũng thấy cái mặt hắn đầu tiên luôn! Cô đi đâu, hắn theo đấy, miệng lại không ngừng nhắc đi nhắc lại chuyện đăng kí kết hôn…chỉ nguyên điểm này thôi đã khiến cô đau đầu rồi! Cô rất muốn cùng hắn ở chung một chỗ, thật sự chỉ mong được sống bên hắn cả đời. Nhưng…cha hắn..ông ta là kẻ đã hại cha nuôi, dù cô không cần trả thù nữa nhưng…sao cô có thể trở thành con dâu ông ta, gọi ông ta một tiếng “Cha” được? Cô không làm nổi!.....
-Đó nhìn xem! Bé Na có bạn trai quên luôn mấy ông già chúng ta rồi! Ai…vô phúc quá!_Nghe thấy tiếng than thở bên cạnh, Na mới giật mình tỉnh lại. A..là do cô mải suy nghĩ quá mà vào nhà từ lúc nào rồi cũng không biết.
Vừa nhìn thấy các chú, cô chạy nhanh đến ôm mỗi người một cái, nhanh miệng biện minh:
-Cháu vẫn yêu mọi người như trước. Mọi người không thể nói cháu như thế được! Tội nghiệp cháu mà…_Cô bày ra vẻ mặt uỷ khuất, sụt xịt nói.
-Cháu đừng thế, được rồi mà! Về nhà là tốt rồi!_Chú Kỳ vội vàng xuống nước, kéo cô ngồi xuống cạnh mình, vui vẻ nói_Chúng ta mau ăn cơm thôi. Lát nữa còn đốt pháo hoa nữa nào! Nhanh lên..
-Đúng rồi! Nhanh nào nhanh nào! Na, cháu ăn cái này đi!_Lập tức có người phụ hoạ ngay.
-Món này cũng ngon nè!
-Cả món này cũng không tồi, em ăn đi!....
Chẳng mấy chốc mà trong bát cô thức ăn đã chất cao thành một ngọn núi nhỏ, làm cô nhìn vào mà chỉ muốn ói. Thật sự là mấy món này trước đây cô khá thích ăn, nhưng hiện tại thì chỉ cần nhìn thôi…cô đã không nốt nổi rồi.
-Nếu em không thích ăn thì đừng miễn cưỡng. Lát anh làm đồ ăn khác cho em!_Thấy cô khó chịu, Phong ghé lại bên tai cô nói nhỏ.
-Ừm…mấy món này làm em buồn nôn!_Cô xìu mắt khẽ đáp, nhưng trong mắt lại loé sáng. Chỉ cần nghĩ đến những món hắn nấu cho mình…Ai da..cô lại cảm thấy đói bụng rồi!
-Hai đứa kia! Đây là nơ­­i công cộng, đề nghị yêu thương nhau thì về nhà nhé!_Chú Năm chỉ đũa vào cô và Phong, lớn tiếng nói.
-Đâu có, mọi người chỉ trêu cháu thôi!_Cô xấu hổ đỏ bừng cả mặt, cúi đầu không dám nhìn ai.
-Nào cháu rể! Uống với chú một li ra mắt nào!_Chú ấy không thèm để ý đến biểu tình ngại ngùng của cô, đem chén rượu đầy đưa cho Phong.
-Dạ! Cháu kính chú!_Hắn cũng rất hào phóng, tiếp lấy chén rượu một hơi cạn sạch.
-Tốt lăm! Uống thêm với mấy ông già này vài li nào!_Một chú khác lại rói cho hắn chén nữa, tuy là khách sáo mời rượu nhưng mà lại hoài toàn không cho hắn có cửa từ trối.
-Các chú đừng có chuốc anh ấy uống say chứ! Uống nhiều không tốt cho dạ dày đâu!_Thấy vậy Na liền lên tiếng bênh vực.
-Bây giờ nó đã là dâu của nhà người ta rồi, không còn quan tâm đến chúng ta nữa, chỉ biết lo cho chồng nó thôi!_Chú Kỳ tỏ vẻ thất vọng, tủi thân vỗ vai chú Năm bên cạnh, chép miệng thở dài.
-Đúng vậy, chỉ còn mấy ông già chúng ta tự quan tâm đến nhau thôi!_Chú Năm cũng phụ hoạ theo, cầm chén rượu lên đụng li với chú Kỳ_Nào, em mời anh li này, coi như mấy ông già chúng ta tự an ủi lẫn nhau vậy.
-Cháu đâu có ý đó! Mọi người không được nghĩ lung tung như thế_Cô vừa thẹn vừa nhanh miệng giải thích_Cháu vẫn là cháu của các chú mà!
-Cháu không cần nói nữa! Con dâu nhà người ta thì không thể vẫn là cháu mình được!..
-Không phải! Không phải!...
-Nhìn con bé sốt sắng kìa! Ha.ha..
-A..các chú trọc cháu!..
-….Ha.ha…Thật là vui nha! Cháu yêu của chúng ta đã biết xấu hổ đó nha!
-……. 
…………………
“Bụp..bụp..bụp…bụp…” Tiếng pháo hoa đã bắt đầu vang lên, ánh sáng đủ màu sắc bay múa trên nền trời thật rực rỡ. Thế là sắp đến năm mới rồi! Và cô…cũng sắp phải xa mọi người rồi!
-Chúc mừng năm mới!_Tiếng pháo vừa rứt cũng là lúc tiếng mọi người chúc tụng nhau phát ra. Những người đi đường, không cần biết có quen hay không, cứ gặp nhau là chúc thôi! Ai nấy đều thật là vui vẻ, nụ cười luôn chiếm hữu trên môi. (Cái phong tục này hay ha?!)
-Chúc mừng năm mới!_Na tựa vào lòng Phong, tiếng nói nhỏ nhẹ phát ra như tiếng gió xuân, phảng phất trong không gian.
-Chắc chăn chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi! Anh tin là như thế!_Hắn ôm chặt lấy cô, dịu dàng bên tai cô thủ thỉ.
Đó là anh tin. Còn số phận thì sao? Em cũng muốn như thế lắm, nhưng…Không thể! Xin lỗi…
-------------------
Sáng sớm mùng một tết nguyên đán, tiết trời đúng là đặc biệt thật! Có gió khe khẽ thổi qua, mưa phùn lất phất bay trong không trung, nhiệt độ cũng vừa tầm, rất thích hợp để gia đình quây quần bên nhau ăn bữa sáng đầu năm, ấm cúng biết bao! 
Thế mà…Haizz…Hai cái người kia vẫn còn ngủ được, đúng là phá hoại không khí!
-Hoa, mau chuẩn bị bữa sáng rồi lên gọi cậu chủ, cô chủ giậy đi!_Ông La ngồi đọc báo trên ghế, liếc nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ ăn liền lên tiếng phân phó cho người giúp việc.
-Dạ! Con đi liền!_Cô bé tầm 14, 15 tuổi đứng gần đó đáp một tiếng rồi nhanh chóng đi lên lầu.
Đứng trước cửa phòng của cô, cậu chủ, cô bé lễ phép gõ cửa, thấp giọng thưa:
-Cậu chủ ơi! Ông chủ gọi 2người giậy dùng bữa sáng ạ.
-Ừ, ta biết rồi! Em xuống dưới trước đi!_Phong uể oải lên tiếng.
-Dạ vâng! Cậu chủ nhanh xuống nhé!_Cô bé nói thêm vài câu rồi lại nhanh chóng rời đi, tiếng bước chân ngoài cửa xa dần.
Lúc này Phong mới nhăn nhó mặt mày, nghiêng người định ôm ai đó vào lòng, nào ngờ vị trí bên cạnh lạnh ngắt. Hôm nay Na của hắn giậy sớm vậy sao?
-Vợ yêu ơi!_Hắn vừa ngồi giậy vừa cất tiếng gọi. Hắn thích mỗi sáng gọi cô như thế, cảm giác thực hạnh phúc.
-…………_Không có ai đáp lại hắn cả.
Có lẽ trong phòng tắm chăng. Hắn nghĩ thế rồi rời giường đi tìm cô, nhưng kết quả cũng chẳng khác là mấy. Cô không có trong phòng! Vậy chắc là xuống nhà rồi!
Hắn nhanh nhẹn thay đồ, làm vệ sinh cá nhân rồi xuống dưới. Vừa đặt chân khỏi cầu thang, hắn đã hỏi đến cô rồi.
-Hoa! Cô chủ đang ở đâu?
-Dạ! Không phải cô ấy trong phòng với cậu ạ? Từ sáng tới giờ em chưa gặp cô ấy lần nào cả!_Bé Hoa đang sắp bát đũa, thuận miệng lên tiếng.
-Cái gì?_Không có ở đây sao? Mới sáng sớm này mà cô đã đi đâu? Sao không nói với hắn một tiếng?_Mau tìm cô chủ đi, nhanh chân lên!_Nói xong hắn chạy trở về phòng, lục lọi khắp nơi, thấy đồ của cô không có mất đi mới thở phào một hơi. Cô không có bỏ đi, vậy đi đâu rồi?
-Có tìm được cô chủ không?
-Dạ không có! Chúng tôi tìm khắp nơi rồi mà không thấy, chắc cô chủ đã ra ngoài rồi.
-Vậy còn không mau đi tìm, đứng đấy làm gì hả?
-Vâng…chúng tôi đi ngay đây ạ!_Nghe thanh âm hắn vừa bực bội vừa lo lắng, ai nấy đều run cầm cập, nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt của hắn. Từ ngày có cô chủ về đây, lần này là lần đầu tiên thấy cậu chủ tức giận như thế, thật đáng sợ!
-Ta thấy con lo lắng thái quá rồi đấy!_Ông La ngồi một bên quan sát nãy giờ mới lên tiếng.
-Cha làm sao hiểu được cảm giác của con!_Hắn vừa áp điện thoại lên tai vừa gắt lên. Càng lúc hắn càng có dự cảm không lành, hắn rất không thích cảm giác này. Hắn rất sợ cô lại xa hắn lần nữa. Hắn không cho phép cô rời xa hắn, không thể được!
Ông La chỉ đành lắc đầu bất lực. Đối với đứa con này, ông ta luôn là không có biện pháp! Nếu không có Lê Na ở đây, e rằng dù ông ta có kêu khản cổ chắc thằng nhóc này cũng không bước về ngôi nhà này nửa bước chứ đứng nói đến ở lại!
……………
Cả một ngày, trong khi các gia đình khác vui vẻ đi chơi, thăm hỏi người thân bạn bè thì Phong và người làm lại chạy ngược chạy xuôi tìm Na. Hắn không tin cô lại xa hắn lần nữa. Tại sao hết lần này đến lần khác cô chỉ để lại vài câu, bỏ đi không để lại một chút tin tức gì, dù hắn có tìm thế nào cũng không ra? Hắn đã làm cái gì sai? Sao lại đối sử với hắn như thế?
-Anh Phong, sẽ sớm tìm ra thôi, anh về nghỉ ngơi chút đi! Để em tìm tiếp cho!_Vũ tiến đến vỗ vai Phong, cố gắng khuyên nhủ hắn. Cả ngày hôm nay hắn không có ăn gì cả, cậu sợ cứ như vậy hắn sẽ khiệt sức mất. Nếu chị mà nhìn thấy nhất định sẽ đau lòng, rồi lại trách cậu không quan tâm anh rể.
Mặc dù cậu cũng rất lo lắng cho chị nhưng cậu biết chị sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt, cậu tin chị. Nếu chị không muốn ai tìm thấy thì dù có tìm bao lâu cũng khó mà thấy được. Còn nếu chị muốn, nhất định chị sẽ về. Cậu sẽ bảo quản anh Phong thật tốt, không để cho cô gái nào đến gần cướp mất anh rể của cậu đi. Người này chỉ có thể là của chị cậu thôi! Mà dù cậu có cho thì anh cũng chẳng làm đâu, cậu biết anh cũng rất yêu chị mà. Chị cũng như thế, lần này chị đi nhất định là có lí do của chị, cậu không cần biết, chỉ cần ở đây chờ chị là được!
-Anh không sao! Ngoài mấy câu ấy ra, cô ấy có nói cái gì khác với cậu không?
-Không có! Nhưng chỉ cần chúng ta chờ, nhất định chị sẽ về mà!
Hắn chầm chậm đứng lên, ánh mắt nhìn về phía xa xăm: “Anh sẽ chờ! Nhất định anh sẽ chờ! Nếu em không về, anh sẽ chờ đến hết đời!”
Nhẹ nhàng nhắm mắt, hít thở để không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, mưa phùn từng hạt nhỏ tạt thẳng vào đau..rát..lạnh…Anh chờ em!
------------------
Lặng ngắm mưa rơi ngoài cửa xe, Na tựa đầu lên cửa kính, trước mắt liên tục hiện lên hình ảnh của Phong. Những khi hắn cau có, những lúc hắn tươi cười, lúc hắn dịu dàng ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, truyền hơi ấm ấm áp sang tay cô…Nhưng từ nay, chúng sẽ không thuộc về cô nữa rồi! 
-Cô muốn đến đâu?_Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu, thấp giọng lên tiếng.
-Cho tôi đến khu tập thể Z!_Ánh mắt cô vẫn rõi theo mưa rơi ngoài kia, vô thức đáp một tiếng.
Đó là nơi ông bà ngoại sống. Từ ngày cô tìm được ông bà, tháng nào cô cũng gửi tiền thay mẹ phụng dưỡng ông bà. Đã bao năm trôi qua, ông bà cũng không còn trách mẹ nữa rồi, chỉ tiếc là mẹ không còn sống để có thể đoàn tụ bên ông bà. Lần này cô đi xa, không biết bao giờ mới trở lại, tối nay đến thăm ông bà lần cuối rồi sau đó cô sẽ vào miền Nam sống, đợi qua một thời gian, khi tất cả đã chỉ còn là dĩ vãng, có lẽ cô sẽ quay về.
-Cảm ơn chú! Chúc chú năm mới hạnh phúc!_Cô xuống xe, nhận hành lí từ tay người tài xế.
-Chúc cô vui vẻ bên gia đình!_Ông ta cười lại với cô, rồi lên xe chạy đi.
Đứng trước khu nhà nơi ông bà đang sống, nước mắt cô không hiểu sao lại chảy ra. Đưa tay mạnh mẽ lau đi chất lỏng trên mặt, cô lớn tiếng gọi:
-Ông bà ơi, con về rồi nè!_Hành lí của cô cũng chẳng có bao nhiêu đồ, phần lớn để lại chỗ Phong hết rồi, nên cô chỉ mang theo một túi hành lí không lớn lắm, chạy nhanh đến căn hộ của ông bà.
-Cháu yêu của ông bà! Về rồi à? Nhanh vào đây!_Ông giúp cô mở cửa, bà nhanh chóng chạy đến ôm chầm lấy cô, kéo cô vào nhà không ngừng hỏi han.
-Ngoài trời có lạnh lắm không? Cháu đi đường có mệt không? 
-Dạ không sao ạ! Con chỉ nhớ ông bà thôi!_Cô cười tươi, đem cả hai ông bà ôm một lần.
-Con bé này, chỉ được cái dẻo miệng thôi!_Ông lên tiếng trách yêu cô, nhưng ngược lại càng ôm cô chặt hơn. 
Trước đây ông đã đối sử với con gái mình không đúng, giờ đây ông muốn đem tất cả những gì chưa làm được với mẹ nó để bù đắp lại cho cháu mình.
-Ông bà ăn tối chưa ạ? 
-Không phải đang chờ cháu về cùng ăn sao? Nào ngồi xuống nghỉ ngơi đi, để bà đi hâm lại thức ăn cái đã!
-Con giúp bà! 
-Không cần đâu, cháu ở ngoài đó nói chuyện với ông đi!
-Vậy cũng được ạ!_Cô thưa một tiếng rồi ngồi xuống ông lấy cánh tay ông, nũng nịu như trẻ nhỏ_Ông đã dùng hết chỗ thuốc bổ con gửi lần trước chưa?
-Vẫn còn, lần sau không cần gửi nữa đâu. Cháu về thăm là ông bà vui lắm rồi, ông bà cũng già rồi, sớm muộn cũng phải chết, uống mấy thứ đó có lợi gì!
-Ông nói gì thế? Ông bà phải sống thật lâu bên con chứ, con không cho ông bà nói thế đâu!
-Được rồi, sẽ nghe lời cháu, sống thật lâu, sau này còn bồng chắt ngoại nữa chứ!
-Ông này, con còn chưa có lấy chồng mà!
-Sớm muộn cũng lấy thôi!
-Bà ơi ông trọc con! Con không chơi với ông nữa đâu!
-Trời ơi, cái con bé này…..
Tiếng cười nói tràn ngập khắp căn hộ, không khí gia đình ấm cúng, cô cùng ông bà dùng xong bữa tối rồi lại ngồi bên nhau tán gẫu, thi thoảng tiếp mấy vị khách đến thăm, cố gắng tận hưởng từng phút giây bên ông bà, bởi lẽ vài ngày nữa cô phải đi xa rồi, sẽ không thể thường xuyên về thăm ông bà như thế này nữa…và cũng không thể nhìn thấy những người cô yêu thương nữa rồi. 

Chap12: Không anh…!
Ở lại cùng ông bà vài ngày, cô quyết định lên đường. Đứng trong sân bay đông đúc, lặng nhìn cảnh gia đình người ta lưu luyến chia tay, trong lòng cô không khỏi dâng lên cảm giác chua xót. 
Em đi nhé! Không có em anh vẫn phải sống thật tốt đấy!...
…………….
Lúc cô đặt chân xuống máy bay đã là chạng vạng tối, tuy rằng rất mệt mỏi chỉ muốn đi ngủ ngay nhưng với cô bây giờ, ăn mới là quan trọng nhất. Thế là cô sách túi hành lí vào một khách sạn gần sân bay, kêu đủ thứ ra ăn khiến người ta phải cảm thán không ngừng…bởi vì cô ăn quá nhiều so với thân hình của mình. Nhưng mà làm sao trách cô được, bản thân muốn ăn thì phải ăn chứ! Từ trước đến giờ cô không bao giờ là cái kiểu người vì giữ dáng mà ngược đãi bản thân, mặc dù cô cũng không rõ lí do gì rạo này mình lại ăn nhiều như thế.
Nghỉ ngơi hết một đêm, ngày hôm sau cô bắt đầu đi tìm việc. Với bằng cấp và trình độ của mình, cô tin rằng tìm việc không khó mấy. Nhưng mà lại vướng một điểm là kinh nghiệm làm việc của cô chưa đủ, khiến cô phải đi đến công ty thứ 9 mới được nhận vào làm. Cũng may công ty này có ông chủ là người trẻ tuổi nên không bảo thủ như mấy công ty trước, chỉ cần là người có nbằng cấp đàng hoàng, đủ tiêu chuẩn là có thể vào làm việc.
Mà còn may mắn hơn nữa là ông chủ của công ty này lại là bạn học của cô bên Anh, anh ta hơn cô 5tuổi, ngoại hình dễ nhìn, tính tình thoải mái…cũng được coi là hàng công tử nhà già nhưng ít ra không “bột” là được rồi.
-Lili!_Cô đang đứng trước cửa công ty bắt xe về nhà thì một chiếc Limo đi đến trước mặt cô, người trong xe thò đầu ra tươi cười với cô_Có cần anh đưa về không?
-Không cần đâu, em tự bắt taxi về được rồi! Cảm ơn ý tốt của anh!_Cô nhìn người trước mặt, nở nụ cười xã giao coi như lấy lệ.
-Anh với em đâu phải mới quen biết ngày đầu, có cần khách sáo thế không? Thôi lên xe, anh mời em dùng cơm.
-Thật sự là không cần mà!_Cô ai oái đón nhận ánh mắt tò mò của đồng nghiệp xung quanh, nhăn nhó mặt mày cười gượng từ chối. Bây giờ cô chỉ muốn về nhà, ăn no rồi lăn ra ngủ thôi, làm gì có tâm trạng ra ngoài ăn với ai đó chứ! Hơn nữa cô với anh ta cũng đâu phải thân thiết gì, cùng lắm là có tham gia vài hoạt động tập thể với nhau thôi mà!_Xe đến rồi, em đi trước nhé! Bye…_Nhìn thấy có xe lại gần, cô vội vàng bỏ lại mấy câu chui vào trong, ôm ngực thở phào. Dù sao thì tránh được rắc rối nào thì nên tránh vẫn tốt hơn.
Anh chàng nọ nhìn theo chiếc xe chở cô xa dần, lắc đầu cười khổ. Vẫn biết cô bé này có nhiều người theo đuổi nhưng lại lạnh lùng không chấp nhận ai, vì sao vẫn muốn thử chút vận may thế này? Haizz…Không sao, dù gì cô cũng đang làm ở công ty mình, cơ hội còn nhiều, không việc gì phải vội cả.
-------------------
Lấy cớ kỉ niệm ngày cô lĩnh tháng lương đầu tiên, có người nhân cơ hội mời cô ăn cơm, nói rằng nếu cô không đi là không nể mặt. Thế nên cô mới miễn cưỡng đi cùng anh ta.
Tại một nhà hàng Pháp sang trọng:
-Em ăn gì?_Anh ta lịch sợ nhường cô gọi món.
-Anh chọn là được rồi!_Cố gắng cười gượng nói một câu, Na thầm khinh bỉ người ngồi trước mặt một câu. Tuy cô có tiền nhưng chẳng bao giờ vào mấy chỗ như này cả. Vừa đắt, lại ăn chẳng được bao nhiêu…lãng phí tiền của. Thà cô về nhà tự nấu ăn còn hơn!
-Vậy anh cho tôi hai phần gan ngỗng, thêm một chai vang trắng nữa!_Anh ta nói với người phục vụ rồi quay lại bắt chuyện với cô_Anh nhớ em nói nhà ở miền Bắc mà, sao bây giờ lại vào đây?
-Có chút chuyện xảy ra!_Cô nhàn nhạt trả lời, cơ bản là không muốn nói với anh ta về chuyện của mình.
-Em ở đây sống tốt không? Có khó khăn gì cứ nói, anh rất vui nếu có thể giúp em!
-Cảm ơn! Em sống tốt lắm, không có khó khăn gì cả!
Cô vẫn xa cách như trước, không cho ai bất kì cơ hội nào cả. Nhưng anh ta nhất quyết không muốn bỏ cuộc, tiếp tục tìm đề tài tán gẫu:
-Bây giờ em vẫn còn một mình sao?
-Ý anh là…?_Muốn hỏi cô chuyện đó, không lẽ định tản tỉnh cô sao?
-À..không! Anh chỉ muốn hỏi thăm tình hình của em thôi! Không phải em vẫn chưa có ai đấy chứ?_Anh ta bị cô nhìn thấu, vội vàng cười cười làm như chỉ là tán gẫu.
-Đã có!
Không nghĩ tới câu trả lời của cô lại như thế, nhất thời anh ta nói năng có chút không thông:
-Có..có rồi à? Anh có thể gặp mặt được không?
-Hiện tại không ở đây!
-Thức ăn của quý khách đây!_Đúng lúc này phục vụ mang đồ ăn ra, đặt trước mặt hai người, sau đó mở rượu rót vào hai li.
-Cảm ơn!_Cô gật đầu với người phục vụ, nâng li lên với anh chàng đối diện. Kì thực cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa ăn này thôi. Đối với những người có ý đồ với mình, tốt nhất cô không nên đi cùng họ thì hơn!
………………..
Về đến nhà, Na đi nhanh xuống bếp, đem đồ ăn trong tủ ra nấu. Cô đói muốn chết vậy mà vừa rồi vẫn phải giả bộ lịch sự nhã nhặn ngồi ăn từng chút một. Thật đúng là…nếu không nể mặt anh ta thì cô đã không đi rồi! Lần sau đừng hòng!
-Xụt..xụt..xụt…_Cô ngồi trên ghế, vừa xem TV vừa ăn mì, vừa lấy tay quạt quạt miệng_A..nóng..nóng..nóng! Xụt….
-Hu..hu..hức…hu.hu..hu…hức…Mẹ ơi!_Đột nhiên cô nghe có tiếng khóc xen lẫn tiếng nấc phát ra ngoài cửa căn hộ của mình.
-Chuyện gì vậy nhỉ?_Cô nhíu mày đi ra mở cửa. Ánh mắt gián chặt lên người cậu bé tầm 5, 6 tuổi đang ngồi cuộn vào góc tường, khóc thút thít._Bi, em sao vậy?
-Chị..ơi! Hức…mẹ chưa về!_Cậu bé ngước đôi mắt to long lanh nước lên nhìn cô._Trong nhà tối lắm…em không dám vào! 
-Hôm nay mẹ lại làm khuya nữa à?_Cô đỡ cậu bé đứng giậy, đi vào nhà mình.
-Dạ!_Cậu bé lễ phép trả lời, vì nó cũng biết Na nên rất biết điều đi theo cô vào trong.
-Em ăn tối chưa?_Cô đặt nó ngồi xuống ghế, vừa hỏi vừa tiện tay lau nước mắt cho nó.
-Dạ chưa!
-Vậy ngồi đây xem TV nhé, chị đi nấu cho em chút mì!_Cô xoa đầu nó một cái rồi đi vào bếp.
-Vâng!_Nó nhìn cô đi vào bếp rồi mới với lấy cái điều khiển trên bàn, chuyển sang kênh yêu thích.
Một lát sau, cô đi ra với một bát nghi ngút khói, tươi cười nhìn cậu bé kia đang ngồi yên lặng trên ghế chăm chú nhìn màn hình TV:
-Em xem cái gì vậy?
-Tài chính-kinh tế ạ!_Nó rất tự nhiên trả lời, không để ý đến ánh mắt cô nhìn nó dầy ngạc nhiên. Một đứa bé mới mấy tuổi đầu mà đã xem thức này rồi sao? Quan trọng nữa là có vẻ nó còn hiểu được nữa.
-Sao em lại xem cái này?_Cô đặt bát mì xuống trước mặt nó, không nén nổi tò mò hỏi một câu.
-Vì mấy thứ khác không thú vị ạ!_Nói rồi nó nhìn cô cười thật tươi, cảm ơn một tiếng mới bắt đầu ăn.
Cô không trách khỏi thắc mắc, nghiêng đầu nhìn cậu bé ăn. Thường thì ở tuổi này, thích xem những chương trình như vậy rất hiếm, mà hơn nữa, những đứa trẻ như thế lại rất thông minh. Cậu bé này lại cũng rất đáng yêu nữa, xem ra sau này số lượng con gái thầm thích nó phải nhiều lắm đây! So với Phong của cô, chắc là không kém đâu nhỉ? Nếu mà cô cũng có một đứa con như thế…
-Chị ơi!_Cậu bé thấy cô ngồi thất thần, nắm lấy áo cô kéo kéo.
-Gì vậy em?
-Chị sống một mình ạ?
-Ừ! Em muốn biết gì sao?
-Thế chị không sợ tối ạ?
-Tại sao phải sợ? Nếu em đã quen với nó thì em sẽ không cảm thấy sợ nữa đâu!
-Nhưng mà mấy đứa bạn em nói là ở trong bóng tối quá lâu sẽ bị ma bắt! (Thằng nào hù trẻ con vậy? Vô đạo đức!) Em sợ lắm!
-Là con trai thì không được sợ linh tinh như thế! Nếu em cứ vậy thì làm sao mà bảo vệ được những người em yêu quý?_Cô trìu mến xoa tóc nó.
-Vậy phải làm sao?_Nó nghiêng đầu, mở đôi mắt to tròn nhìn cô.
-Em có muốn học võ không?
-Có ạ! Chị dạy em ạ?_Mắt nó sáng long lanh, hấp háy nụ cười.
-Ừm!
-A..thích quá! Chị dạy em luôn đi!_Nó bỏ luôn đôi đũa trong tay, lôi kéo cô đến giữa nhà.
-Không cần vội, ngày mai cũng được mà!
-Không…ngay đi chị! 
Nhưng một chuyện không ngờ đã xảy ra. Lúc nó kéo cô qua bậc thềm ngăn cách giữa phòng khách và phòng bếp, cô không để ý đã vấp phải, té ngã ra sàn nhà.
-Chị ơi chị có sao không?
-Không sao!_Cô cố cười để nó an tâm, kì thực cô thấy ở bụng rất đau.
-A…chị ơi, chị chảy máu rồi!_Nó hốt hoảng đỡ cô lên, lo lắng nhìn vào vết máu chảy ra từ chân cô.
Cô đưa mắt nhìn…chẳng lẽ…Không được rồi! Cô phải đến bệnh viện ngay!
-Bi, em lấy điện thoại ở ghế đến đây cho chị!
Nó nghe lời chạy đi, rất nhanh đã quay trở lại, đưa điện thoại cho cô:
-Chị ơi..!
Cô khó nhọc nhấn nút gọi cấp cứu. Nếu đúng như cô đoán thì cô đã có thai rồi. Nó là con của cô và Phong, cô không thể để mất nó được! Không thể được!
-Con ơi..Đừng ***** nhé!_Cô thì thầm nói nhỏ với đứa con một câu trước khi ngất đi.
………………
Khi cô tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường bệnh, bên cạnh là Bi và mẹ nó. Thấy cô tỉnh, mẹ nó vội thả nó xuống, đi đến ngồi bên giường:
-Em không sao chứ?
-Chị ơi! Con..em..
-Yên tâm! Chỉ bị động thai thôi! Đứa nhỏ vẫn khoẻ!
-Cảm ơn con đã không *****!
Thấy cô mỉm cười, tay thì đưa lên xoa bụng, mẹ Bi không khỏi đồng cảm. Bản thân chị cũng giống cô, chỉ có điều vẫn may mắn hơn cô là còn có bố đữa trẻ bên cạnh. Nhưng điều ấy cũng không còn quan trọng nữa rồi, sau khi chị sinh vài tháng không phải anh ta cũng bỏ rơi chị sao?! Lũ đàn ông ********! Gây ra chuyện rồi không có gan gánh vác hậu quả! Nhưng lỗi cũng là một phần ở chị, vì đã quá nhẹ dạ mà tin anh ta!
-Em có muốn ăn gì không?
-Chị giúp em mua chút cháo được không?
-Được! Em nằm xuống nghỉ ngơi đi, chị ra ngoài một lát rồi trở lại! Bi ở lại ngoan không được quấy rầy chị nghe không?
-Dạ! Con chào mẹ!_Bi dõng dạc đáp một tiếng. Chờ mẹ nó đi xa, nó mới chạy lại bên giường, nhìn cô đầy hối lỗi._Chị có đau nữa không? Em xin lỗi đã làm chị ngã!
-Không đau! Chị không có trách em đâu!
-Chị ơi! Vậy em bé không sao có phải không ạ?
-Ừm..em bé vẫn khoẻ!
-Vậy sau này em có thể làm anh của em bé không? 
-Tất nhiên là được! Có người anh như em, chắc em bé vui lắm đấy!_Cô lại đưa tay đặt lên bụng. Đứa con của cô và Phong không bị sao cả, nó vẫn đang từng ngày tồn tại cùng với cô, tiếp thêm cho cô nghị lực sống!
……………….
Ngày tháng chậm rãi trôi qua, cuối cùng cũng đã đến ngày con của Na chào đời. Nhìn người ta ôm con trong tay, đi bên cạnh còn có chồng nâng niu,trong khi cô chỉ có một mình, lòng cô không khỏi thắt lại. Cô thấy tủi thân kinh khủng! Người ta nói phụ nữ sau khi sinh tâm lí có nhiều thay đổi, rất cần có người ở bên chăm sóc, vậy mà….Nếu không có Bi và mẹ nó quan tâm, có lẽ cô đã sớm mắc trứng trầm cảm rồi cũng nên!
-Em bé xinh quá! Chị cho em bế được không?_Vừa nhìn thấy con cô, Bi đã sán lại chơi đùa, thế nào cũng không rời.
-Con còn nhỏ, nhỡ làm rơi em thì sao?_Mẹ nó đứng bên nghe nó nói thế thì nhất quyết không cho nó được như ý.
-Con sẽ cẩn thận mà!_Mặt nó xìu xuống, ánh mắt lưu luyến nhìn em bé trong tay Na.
-Được rồi! Bi ngồi lên giường đi rồi chị cho bế em nào!_Cô ôm con ngồi lên, chừa ra một chỗ để cho cậu bé đi lên.
-Không được! Thằng bé này vụng lắm, em để nó bế ngộ nhỡ…
-Không sao mà chị! Trên giường còn có nệm nữa!
-Chị ơi đưa em!_Lúc này Bi đã ổn định chỗ ngồi bên cạnh cô, hai ta khum về trước chuẩn bị đón lấy em bé.
Nó ôm em bé thật cẩn thận, vẻ mặt chăm chú nhìn từng cử động của em bé, thỉnh thoảng lè lưỡi, nhăn mặt làm hề để em bé cười. Na thấy vậy, không khỏi vui vẻ. Sau này có Bi chơi cùng, chắc chắn con cô sẽ không phải chịu cô đơn như cô những ngày vừa qua nữa!
-------------------
-Còn dám nói tôi không có cha nữa không?_Một cậu bé tầm 4, 5 tuổi đang đánh túi bụi vào mấy cậu bé khác._Nói nữa đi, tôi đánh chết các người!
-Mày đánh đi! Dù thế nào thì mày vẫn là đữa không có cha!_Một trong số những cậu bé đang bị đánh, cố gắng tránh né, châm thêm dầu vào lửa.
-Nói này! Các người có cha thì hay lắm đấy!
-Minh Nhật! Đừng đánh nữa! Nếu để mẹ em biết em sẽ bị phạt đấy!_Thấy cậu bé đó ngày một hăng, anh nó đứng bên vội vàng chạy lại can ngăn.
-Nhưng chúng nó nói em không có cha! 
-Không phải! Em có cha, cha em rất tài giỏi! Em không tin lời mẹ sao?
-Hừ…_Mịnh Nhật hừ lạnh một tiếng, quăng người trong tay xuống đất rồi bỏ đi.
-Sau này nếu không muốn bị ăn đòn nữa thì đừng có nhắc lại chuyện này. Nếu không tôi sẽ là người dạy cho các cậu bài học đấy!_Anh cậu bé bỏ lại vài lời với mấy đứa nằm trên đất, rồi cũng chạy theo.
-Đừng để bụng chuyện vừa rồi! Chúng nó không biết gì đâu!
-Anh Bi! Nói thật cho em biết đi, có phải em chỉ có mẹ không?
-Minh Nhật à! Em phải tin mẹ mình chứ!
-Đấy là mẹ nói! Thực chất từ khi chào đời đến giờ, em đâu có biết cha em như thế nào đâu? Thậm chí em còn không biết ông ấy có biết về sự tồn tại của em không nữa?
-Minh Nhật…
-Em không muốn nghe nữa! Anh về nhà trước đi. Nói với mẹ em lát em về!
Bi dừng chân, đứng nhìn bóng lưng đứa em ngày một xa dần. Nó hiểu cảm giác của Minh Nhật bởi chính nó cũng đã từng trải qua tình huống ấy. Nhưng rồi nó cũng hiểu được nhiều hơn, rằng không cần cha nhưng vẫn còn có mẹ, nó cũng sống rất tốt.
………………
-La Minh Nhật! Con còn có mặt mũi về nhà sao?_Minh Nhật vừa mới bước chân vào cửa, đã nghe tiếng mẹ nó sẵng giọng từ trong nhà phát ra.
-Con chào mẹ!_Nó uể oải khoang tay hướng mẹ nó cúi đầu_Con về phòng trước ạ!
-Đứng lại! Đánh bạn thương tích đầy mình mà con có thể làm như không vậy sao?
-Không phải con gây sự, là chúng nó kiếm chuyện!
-Chuyện gì thì con cũng không được đánh bạn như thế chứ! Ngày mai con đến lớp xin lỗi bạn đi!
-Con không làm!
-Mẹ nói con không nghe sao?
-Con không sai, con không xin lỗi!
-La Minh Nhật! Mẹ nhắc lại một lần nữa, ngày mai nhất định con phải đi xin lỗi các bạn. Nếu không đừng gọi mẹ là mẹ nữa!
-CHÚNG NÓI CON KHÔNG CÓ CHA!_Cậu bé lấy hết sức mà hét lên, viền mắt đã trở nên đỏ hồng, hốc mắt dường như đã ngập tràn nước.
Mẹ nó sửng sốt. Đứa trẻ này rất ít khi khóc, kể từ lúc đi nhà trẻ đến giờ cũng không có khóc. Thế mà giờ đây…
-Trong khi hàng ngày chúng được cha đưa đón đi học thì cha con ở đâu? Thực chất con chỉ là một đứa mồ côi, làm gì có người cha nào tài giỏi, phong độ như lời mẹ nói!...
-Minh..Nhật…
-CON KHÔNG TIN LỚI MẸ NỮA ĐÂU!_Nó lấy tay che kín tay lại, hét ầm lên rồi chạy thẳng vào trong phòng.
Tất cả mọi người đều lừa nó, ngay cả mẹ cũng lừa nó. Nó không có cha..đây là sự thật! Nó thực sự chỉ là một đứa trẻ mồ côi mà thôi!
Mẹ nó ngồi sững trên nền nhà, nước mắt không biết từ lúc nào đã ướt đẫm cả khuôn mặt. Nó không biết là mẹ nó đau thế nào đâu! Nó tưởng mẹ nó vui vẻ lắm à? Mẹ nó cũng muốn cha nó ở bên cạnh mẹ con nó lắm chứ…Nhưng mà…
Một lát sau:
-Mẹ…!_Minh Nhật nhẹ nhàng đi đến bên mẹ nó. Nó thương mẹ nó lắm!_Mẹ đừng khóc nữa! Con sẽ làm theo lời mẹ, ngày mai con sẽ xin lỗi..
-Mẹ xin lỗi con! Mẹ chỉ nghĩ đến bản thân mà không để ý đến cảm xúc của con!_Mẹ nó vừa khóc vừa ôm chặt lấy nó, giọng nói nghẹn ngoà_Tuần sau mẹ con ta sẽ ra Bắc, mẹ sẽ cho con gặp cha. Con có cha, không phải trẻ mồ côi..
-Con không cần đâu! Chỉ cần có mẹ là con đã mãn nguyện lắm rồi!
-Minh..Nhật..
-Con yêu mẹ…yêu rất nhiều!
-………._Hai mẹ con nó cứ thế ôm nhau khóc sướt mướt.
-Mẹ hư thật!_Rất nhanh lấy lại tinh thần, nói mỉm cười thật tươi, buông mẹ nó ra, đưa tay mạnh mẽ lau sạch nước mắt trên mặt đi, sau đó nó lại lau nước mắt giúp mẹ nó_Không khóc nữa, con sẽ giúp mẹ nấu bữa tối!
-Ừ..Con ngoan của mẹ..! Nào kéo mẹ lên đi!_Mẹ nó cũng cười thật tươi, dơ tay lên cho nó kéo.
-Ai..da..! Mẹ..nặng…quá!_Nó vừa kéo vừa nhăn mặt làm như khó khăn lắm ấy.
-Thằng nhóc này! Mẹ vậy mà nặng cái gì? Con trê mẹ mập chứ gì?
-Hình như tháng này mẹ bị lên cân rồi!_Nó xoa cằm nhìn mẹ nó từ trên xuống dưới một lượt rồi nhận xét.
-Nhóc con..ăn nó hàm hồ! Muốn ăn đòn phải không?
-Con chỉ nói sự thật thôi mà!
-Đứng yên đó cho mẹ…
-A..a.a..có ai không cứu với…!_Nó vừa chạy quang nhà vừa cười toe toét. 
-Mau đứng yên đó…_Mẹ nó chạy ở phía sau cũng nhiệt tình không kém.
-Nếu mẹ không đuổi con nữa thì con sẽ đứng lại.
-Còn dám ra điều kiện với mẹ nữa hả? Hôm nay mẹ không cho con bài học không được rồi!....
-A…a.a…Cứu.ứu.u.u….
Bầu trời đêm hôm nay không có trăng, nhưng lại rất nhiều sao. Hàng ngàn ngôi sao sáng lấp lánh giăng kín cả bầu trời..Lung linh…Rực rợ…Và yên bình…
La Minh Nhật…Mày sắp được gặp cha rồi!


Bạn đang tìm game??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
► TRANG CHỦ ◄ Tai Game Avatar| Tai Game iwin
LIÊN HỆ - HỖ TRỢ
Hosting By : XtGem.com
© 2013 Xoay.Pro
XtGem Forum catalog